Hiển thị các bài đăng có nhãn TIỂU THUYẾT TÌNH CẢM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TIỂU THUYẾT TÌNH CẢM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần cuối)

Buổi chiều ẩm ướt kéo theo những cơn dông buồn bã tràn vào thành phố, gió thổi tung tóc tôi trên tầng cao, thời tiết lạnh đột ngột. Tôi mặc chiếc váy hoa mỏng tang, đứng co ro một góc cửa sổ với cảm giác lạnh lẽo. Dưới xa kia có một hồ nước phẳng lặng, tôi và Luy thường nhìn xuống đó, chúng tôi đều thích những hồ nước trong vắt, êm ả.
Phòng làm việc của Luy đóng cửa kín, có lẽ anh đang vướng một cuộc họp nào đó, nếu không giờ này anh đã ra đây vì linh cảm tôi sẽ đến. Thỉnh thoảng tôi vẫn đi xe bus đến đây đón Luy rồi anh chở tôi về. Tự nhiên tôi thèm thuốc, tôi bắt đầu nghiền thuốc từ ngày sống chung với Luy. Không phải anh dụ dỗ, lôi kéo tôi mà chính tôi đã đua đòi theo anh, kể từ khi thất nghiệp, tôi chán nản ở nhà và bắt đầu lấy trộm thuốc của anh để hút.

Mới đầu Luy không để ý nhưng có hôm đi làm về thấy sàn nhà vương vãi đầy tàn thuốc, anh hỏi tôi là ai đã đến thăm tôi? Một người bạn trai nào đó, đã đến đây gặp tôi? Nếu đó là sự thật thì tôi đã không cần phải từ chối, tôi luôn thẳng thắn với anh, nhưng cuối cùng, tôi đã dửng dưng trước anh bằng một câu trả lời nhạt nhẽo: “Em không biết!”.
Thực lòng tôi rất xấu hổ khi phải thú nhận với Luy.
Sau chuyện đó chúng tôi không hỏi nhau đến ba hôm, đến lúc thấy tôi không ăn uống gì, người gầy rộc, suốt ngày nằm trong chăn, Luy lo âu làm lành với tôi, anh nấu mì cho tôi ăn rồi nói nhỏ vào tai tôi: “Em không cần phải trả lời anh nữa đâu”, thì tôi bật khóc nức nở. Tôi nói là em rất buồn, em chẳng thiết tha gì, em tuyệt vọng quá nên em đã hút thuốc của anh…
Luy ôm tôi rất chặt, anh áp môi lên trán tôi, nụ hôn của Luy dành cho tôi chỉ đến chừng ấy, không hơn. Anh bối rối xin lỗi vì đã không chịu hiểu cảm giác của tôi.
Cảm giác của tôi… Là gì? Tôi cần gì anh hiểu? Và làm sao anh hiểu nổi?
Chỉ là một khối trống rỗng, nếu không phải là rất đau vì một mối tình chóng vánh trôi qua trong cuộc đời mình thì tôi đã trở nên vô cảm, vô cảm vì tôi giống như con chim lạc bầy. Từ ngày lên tàu đến Sài Gòn hoa lệ, tôi luôn chẳng có ai bên mình, son phấn mĩ miều, váy áo lụa là nhưng không có một đồng xu dính túi để lo xa cho một tương lai dẫu là gần, đôi khi tôi tự hỏi có bao nhiêu cô gái tha phương sống ở thành phố này giống như tôi, không thể đi làm ăn lương thiện vì khó hòa nhập với môi trường, đến đâu cũng dễ tổn thương và cũng dễ gây gổ với người khác, nhưng cũng không rẻ rúng bản thân trở thành gái bao cho bất kì người đàn ông nào để lợi dụng tình cảm của họ. Cho dù phải chết đói. Nhưng có phải thế mà tâm hồn, thân xác cao đẹp hơn. Có nhiều cách vô hình tự biến mình thành rẻ rúng đi, như việc lên giường và phụ thuộc thân xác vào một ngươi đàn ông nào đó mình nhầm lẫn đó là tình yêu.
Tôi có một thời gian dài hết nhầm lẫn này đến nhầm lẫn khác mà chưa hết ngây thơ…
Tòa nhà này có mười bốn tầng, tôi đang đứng trên tầng cao nhất đợi một người đàn ông. Chiều Sài Gòn không có sương giăng như miền Bắc nhưng đôi khi làn môi vô tình hé mở đón nhận được hơi ẩm và thành phố nhiệt đới cũng có lúc ướt át lạ lùng, nó giống như nụ hôn đàng điếm của người đàn ông từng trải trên thân thể người tình trẻ trong đêm dài vô tận.
Người tình trẻ ấy từng là tôi.
Tôi gặp Luy ở một quán bar, anh đến sinh nhật một người bạn. Tối hôm đó tôi ngồi ủ rũ trong góc, uống sôcôla nóng và đầu óc hoàn toàn tỉnh táo. Hợp đồng thuê nhà đã hết song song với việc cạn kiệt về tài chính, những nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai ảm đạm bao trùm tôi. Không khóc. Cố gắng không khóc. Nước mắt chẳng có ích gì cho bản thân tôi lúc này nhưng tôi đã thấy má mình ướt đẫm, tôi không kịp nhớ về gương mặt ai đó, bạn bè nơi thành phố này.
Tôi cần một ai đó, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ cần một ai đó rất tâm đầu ý hợp vào lúc này để nói chuyện, ai cũng được. Tôi thèm một vòng ôm xiết, thật là tủi nhục. Những cô gái phục vụ quán bar xinh đẹp uốn éo trước mắt tôi, tôi hờ hững nhìn họ cũng như bao người đàn ông đang nốc rượu và nhìn họ như thói quen. Tôi đã quen với nỗi cô đơn chưa? Hay lúc nào bên tôi cũng phải có ai đó đón đưa, nhắn tin và ôm tôi trong giấc ngủ chập chờn mỏi mệt.
Ở một thành phố mà giấc mộng về lòng tin, sự thủy chung là rất khó, sẽ không có sự giằng xé bởi con tim bởi lưu luyến và níu kéo vì người ta đến với nhau và ra đi khỏi cuộc đời nhau rất dễ dàng, thả lỏng và buông trôi. Tôi vừa đánh mất thêm một người tình, người tình của tôi đã quay về căn nhà ấm cúng của anh ta và không bao giờ trở lại cùng tôi nữa.
Giấc mơ về người tình như đám mây màu đen tuyền lặn ngụp trong dông bão. Tôi biết rằng tôi sẽ quên vì tôi cũng đang thả lỏng và buông trôi đây.
Thành phố này không thuộc về tôi, người đàn ông từng được gọi là người tình không thuộc về tôi, không gian này không thuộc về tôi. Chỉ có nỗi buồn là có thật, nâu sậm và ngọt đắng như những giọt sôcôla chảy xuống từ tâm can.
Khi nhìn nghiêng, Luy có một gương mặt hơi xa xăm vô cảm. Nhưng anh đã ân cần đến bên tôi: “Em làm gì ở đây?”.
Tôi thì thào bằng một giọng điệu hơi van vỉ: “Em cần ai đó bên em…”.
Có thể nhìn điệu bộ của tôi anh sẽ nhầm lẫn tôi với một tiểu thư đài các bỏ nhà ra đi. Nên đêm đó, chẳng cần sĩ diện, nghi ngờ, tôi theo Luy về căn hộ của anh và tại đây chúng tôi tranh nhau chiếc ghế sofa màu đỏ ngoài phòng khách. Tôi chỉ cần một chiếc ghế sofa cho mình nhưng anh lại muốn nhường giường đệm thơm tho cho tôi, một cô gái xa lạ không hề quen biết.
Trong trái tim Luy chứa đựng một sự hi sinh vô bờ bến mà càng về sau tôi càng nhận ra.
“Em muốn nằm ở ngoài, em thích thế!”
Tôi cáu kỉnh và Luy lấy gối ra án ngữ trước mặt tôi: “Em không nên như thế, chẳng việc gì phải như thế”.
Đi lạc vào thế giới của anh (Phần cuối) - 1
Tình yêu là điều lạ lùng trong tất cả những điều lạ lùng.
Cuối cùng tôi nghĩ ra cách nằm bò ra sàn nhà Luy mới chịu vào phòng ngủ. Đêm đó, tôi không sao ngủ được. Tôi hết ngồi dậy, tìm nước uống trong tủ lạnh rồi nhấm nháp bánh quy trên bàn. Tôi thực sự đói khát. Rồi tôi bật điện sáng trưng ngắm nghía kệ sách, một số cuốn của Marguerite Duras. Tôi không nghĩ anh thích đọc Duras, đọc Duras rất đau tim. Có lẽ anh là người thích đau tim. Tôi thích viết văn, không biết anh có biết sở thích này của tôi hay không? Và nếu biết thì sao?
Chúng tôi đã có một buổi cà phê sáng.
Anh nói rằng nếu chưa tìm được chỗ ở, tôi có thể đến nhà anh sống.
Anh chỉ có một mình.
Rằng anh không biết mặt bố mẹ đẻ, bố mẹ nuôi của anh ở Long Xuyên và thi thoảng anh vẫn về thăm họ.
Rằng anh rất thích những cô gái Bắc kì và tôi mang vẻ đẹp đặc trưng của con gái miền Bắc, không thể lẫn đi đâu.
Rằng sống một mình không thú vị mấy.
Rằng anh tin vào trực giác của mình về tôi.
Tôi nghĩ rằng anh chàng này thật là khờ dại khi chứa chấp tôi, và tôi bắt đầu mặc cả:
“Chúng ta sẽ không phải tình một đêm chứ?”
“Không!”
“Em sẽ không phải là gái bao của anh chứ?”
“Không! Dĩ nhiên…”
“Anh chắc chắn!
Cuộc sống chung giữa một chàng trai và một cô gái trẻ không tình yêu đã diễn ra. Tôi răn dạy mình phải luôn coi Luy là ân nhân để tránh mọi va chạm. Căn hộ của Luy rất sạch sẽ và ngăn nắp không hề thích hợp với tính cách bừa bãi và cẩu thả của tôi. Buổi sáng vào những ngày thường khi Luy dậy đi làm thì tôi vẫn nằm ngủ, khi tỉnh dậy tôi đã thấy đồ ăn sáng để sẵn trên bàn, tôi không hề phải lo lắng về thực đơn lặp đi lặp lại vì Luy rất chịu khó thay đổi. Hình như buổi sáng anh đã dậy sớm, chạy bộ và ghé vào tiệm mua cho tôi.
Tuy nhiên, muốn ăn gì theo ý thích vẫn sướng hơn vì tính tôi vốn hoang dã ưa tự do. Nhưng số tiền trong tài khoản của tôi chẳng còn nhiều nhặn gì, có lẽ chỉ đủ cho tôi mua một chiếc vé tàu trở ra Bắc, đến mức tôi không buồn đi rút nữa. Với lại, tôi đoán là thu nhập của Luy rất khá. Nên tôi thử ì ra hưởng thụ sự chăm sóc của anh chàng khờ dại này để xem mức độ chịu đựng của anh đến đâu.
Tôi đã nghiệm ra một điều rằng từ khi sinh ra tôi đã được nâng niu cưng chiều, đến khi lớn lên tôi luôn gặp được những người tốt. Bất cứ khi nào tôi va vào ngõ cụt thì y như rằng có người dang tay đỡ lấy tôi. Việc Luy xuất hiện trong cuộc đời tôi không làm cho tôi mấy ngạc nhiên, tuy nhiên bản thân anh đã là một điều kì diệu.
Cho dù với một số người, điều kì diệu ấy chỉ là giấc mơ hão huyền. Mỗi lần cầm đồ ăn của anh đưa lên miệng, tôi lại lầm bầm: “Rồi sau này giàu có, tôi sẽ trả ơn anh!”.
Tôi với lòng lạc quan vô bờ bến, luôn tin rằng mình sẽ trở nên giàu sang phú quý và chắc chắn sự thật sẽ là như vậy.
Vào ngày nghỉ cuối tuần, Luy chở tôi đi chơi, chúng tôi đi loăng quăng, đi mua đồ. Tôi tuyệt đối không mua bất kì thứ gì vì việc anh cưu mang tôi đã là quá đủ. Luy ít khi ngắm tôi, anh cũng ít nhìn những cô gái đẹp khác. Những cô gái trong trung tâm thương mại, trong cà phê Window thường rất đẹp và có làn da trắng như sứ. Trong khi đó, đi với anh tôi không trang điểm.
Anh tuyệt đối không hỏi về gia đình tôi. Khi nào tôi thích thì tôi nói. Tôi nói rất đại khái, rằng tôi là con một, bố mẹ luôn tin tưởng tôi, và tôi cũng không bao giờ muốn họ phải thất vọng. Thời gian này Người tình của tôi bắt đầu nhắn tin cho tôi, những tin nhắn đến hằng ngày, anh ta hình như bắt đầu nhớ tôi, còn tôi đã qua thời điểm cuồng dại, và quên. Hời hợt và chết tiệt. Tôi luôn chết mê chết mệt trong tình yêu nhưng rất dễ sụp đổ, rất dễ tổn thương và dễ quên.
Trở về nhà vào buổi tối, chúng tôi cùng ngồi xem phim, uống sinh tố và nghe nhạc. Chúng tôi thường ngồi cạnh nhau vì phòng khách chỉ có một chiếc ghế sofa vừa là giường ngủ của tôi. Đôi khi tôi rất buồn ngủ, Luy nói rằng em đừng ngại, em cứ vào phòng ngủ và nằm trên chiếc giường của anh. Tôi dè chừng với anh, lạ thay lẽ ra người dè chừng phải là Luy chứ. Tôi cố gắng mắt nhắm mắt mở xem phim. Tôi thấy trên kệ đĩa có phim Người tình. Tôi đòi coi phim này. Anh bối rối nhìn tôi và hoàn toàn chiều ý. Tự bao giờ có cảm giác chúng tôi là anh em của nhau, tôi luôn mơ ước có một người anh trai như Luy và giờ đây anh ban cho tôi cảm giác đó, cảm giác ấm áp an toàn bên một người đàn ông.
Phim có nhiều pha nóng bỏng nhưng tôi không ngượng ngập. Luy nói rằng anh đã xem đến lần thứ ba.
Tôi im lặng cho đến hết phim rồi vào nhà tắm nhìn nước mắt mình rơi trong gương. Lòng tôi tan nát. Tôi cần một ai đó ôm tôi, Luy cũng được, tôi cần ôm ấp và sẻ chia. Tôi bước ra khỏi nhà tắm, run lập cập, thấy mình nhỏ nhoi yếu đuối khôn cùng, tôi bước đến gần Luy. Nhưng anh vụt đứng dậy, tắt phụt màn hình rồi vào phòng ngủ, khép cửa.
Tôi ngồi một mình trong bóng tối, mùi ẩm ướt của hoa, của lá trong đêm xộc lên. Bộ phim không làm cho tôi nhớ đến ai, tôi chỉ buồn thôi, chỉ buồn thôi.
Giữa chúng tôi, liệu có thể có một tình yêu như bộ phim cả hai cùng xem?
Bất chấp anh đang nghĩ gì?
Ý nghĩ rời khỏi căn phòng này bắt đầu manh nha trong óc.
Mình còn sự lựa chọn nào không? Cả cuộc đời này, cái tôi cần phải là cái vĩnh viễn thuộc về tôi, nhưng chốn này lại càng không thuộc về tôi. Căn phòng với những bông hoa cẩm chướng đỏ chói đến tê dại này, những tấm thảm phẳng phiu mà bàn chân tôi đang đặt lên, cái gối mềm mại tôi đang ôm ấp trong tay, tất cả rồi sẽ trôi vào quá khứ của tôi, như những khoảnh khắc nồng nàn trong khách sạn lộng lẫy với những người đàn ông cũ, làm sao níu giữ được bên mình, làm sao để tất cả thế giới mà tôi đang sống đây là của riêng tôi? Sao họ cứ ra đi, sao tôi cứ lạnh lùng đánh mất?
Tôi không quên tiếng khóc của nhân vật nữ trong bộ phim tôi và Luy cùng xem, tiếng khóc trên boong tàu xa lạ đưa cô đi xa, rời khỏi người cô yêu nhất, có thể là mãi mãi.
Một bàn tay đặt lên vai tôi, Luy đã đến bên, chắc anh không thể ngủ. Anh ngồi bên tôi, không nói, chúng tôi đã muốn nói với nhau rất nhiều, nhưng lạ thay chẳng thể nào thốt nên lời. Anh không đủ sức hiểu nỗi khao khát của tôi, tôi cũng không thể đi sâu vào nội tâm của anh. Chúng tôi chỉ là hai con người xa lạ, hai thế giới lạc lõng gặp nhau mà thôi. Chúng tôi không cố gắng hiểu nhau, chỉ đơn giản là sống gần nhau, như thế này. Tôi dựa đầu vào vai Luy, anh dụi cằm vào trán tôi, tôi cảm nhận đôi môi anh trên tóc mình. “Vui lên nào em, đừng khóc nữa.”  
Tôi đợi Luy quá lâu, thân thể lạnh căm, nếu không đợi anh thì tôi sẽ làm gì? Tôi đang viết sách, những câu chuyện dở dang, tôi say mê với công việc này từ khi còn bận bịu ở công ty truyền thông. Áp lực công việc khiến tôi không sao tập trung sáng tác. Có hôm Luy trở về thấy tôi mải mê chúi đầu vào laptop, anh hỏi tôi đang làm gì thế? Tôi im lặng không nói, nhưng tôi đã ao ước biết bao anh sẽ là người đầu tiên đọc những trang viết của tôi.
Đứng mãi chồn chân, nhìn bầu trời ảm đạm trước mắt, đến khi bóng Luy trùm xuống tôi. Tôi đi theo anh vào thang máy, cố giấu cảm giác lạnh lẽo ăn mòn trong tôi, giữa chúng tôi, dù đã sống cùng nhau hàng trăm ngày, thì vẫn còn đó những cảm giác bối rối.
Em đợi anh lâu không? Tôi lắc đầu, tôi không có quyền giận dỗi Luy. Anh không phải là nhân tình của tôi. Anh là ân nhân, là vị cứu tinh. Và đợi anh là một niềm vui của tôi. Tôi chợt nghĩ nếu phải nhảy vào lửa cứu anh tôi cũng sẵn sàng. Ý nghĩ đó khiến tôi buồn cười.
Luy kể cho tôi nghe một số chuyện diễn ra ở công ty, anh rủ tôi đi ăn gà rán KFC, anh nói anh mới được thăng chức. Phải làm cái gì đó để kỉ niệm. Chúng tôi như một cặp tình nhân, và trở về căn phòng như một đôi vợ chồng trẻ. Nhưng tôi và Luy là hai thế giới khác biệt. Tôi không hiểu mình có lưu luyến anh không? Khi anh chỉ ngồi cạnh tôi một lát rồi vào phòng ngủ của mình. Mới đầu tôi chẳng hề quan tâm, tôi cứ mặc nhiên hưởng thụ bầu trời tự do mà anh đem đến cho tôi, nhưng dần dần anh đã làm cho tôi có cảm giác gắn bó nghẹt thở.
Tôi không chắc sẽ yêu anh!
Và anh chẳng tỏ ra là si mê tôi, dù anh để tiền xài hằng ngày trên bàn nước và hoàn toàn không bận tâm. Đàn ông không bao giờ cho ai đó tiền mà không đem lại cho họ lợi ích gì. Một là Luy khờ dại, hai là anh thích tôi. Khả năng nghiêng về trường hợp một hơn. Luy sẽ không bao giờ thích tôi, trong mắt anh tôi chỉ là cô bé con vô tích sự, vô gia cư, thất nghiệp mặc những chiếc váy nhàu nhĩ. Tôi chưa bao giờ muốn quyến rũ Luy. Tôi ghê tởm những cuộc đổi chác.
Tôi ngồi trong màn đêm viết văn, trong căn phòng xa lạ của người đàn ông xa lạ, dù chúng tôi từng đùa giỡn chuyện trò. Tôi viết về Luy, tôi mượn ánh mắt anh, dáng dấp, nụ cười của anh cho nhân vật của tôi. Nhân vật người đàn ông tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ tin trên thế gian này có người đàn ông tuyệt vời, nhưng cuối cùng, trong hắt hủi cô đơn, tôi đã gặp người ấy.
Những dòng chữ tuôn chảy, nhịp tim tôi đập theo từng con chữ. Cảm giác vô hình về một tình yêu chưa bao giờ trong tầm tay dẫn dắt tôi đi theo, khiến tôi ngập tràn hạnh phúc. Liệu người ta có thể hạnh phúc trong khao khát và mộng tưởng hay không?
Tôi khao khát những gì? Lẽ nào tôi đang khát khao anh, người đàn ông đang sống chung cùng tôi dưới một mái nhà kia. Tôi đã từng coi anh như anh trai của tôi, người anh trai trìu mến lo toan. Làm sao tôi có thể, sẽ không có một tình cảm nào lớn hơn, dù anh đã ban tặng cho tôi tất cả những thứ tôi cần.
“Luy này, vì sao anh lại đối xử tốt với em như thế?”
“À, có lẽ vì kiếp trước anh đã nợ em và kiếp này phải trả.” Rồi anh phì cười nhìn tôi, lấy giấy lau miệng cho tôi. “Mặt em dính đầy cà chua kìa.”
“Đâu? Đâu? Thật thế sao?” Tôi xấu hổ, mặt đỏ dừ. Chúng tôi cười vang một góc quán.
Buồn cười quá anh nhỉ? Tôi đút tay vào túi quần vừa đi vừa huýt sáo. Hai đứa nhìn những đứa bé chạy tung tăng bên bố mẹ, tay cầm bóng bay. “Mai này em thích có nhiều con không?”
“Em không biết! Em sẽ không kết hôn.”
“Vì sao?”
“Em là người cô độc, sẽ không có người đàn ông nào chịu cưới em!” Tôi trả lời anh chân tình, chẳng hề suy nghĩ. Rồi tôi kiễng chân lên tai anh, thì thào: “Em sẽ trở thành nhà văn”. Dường như Luy nghĩ tôi đang đùa cợt nên anh bẹo má tôi. Tôi thấy đôi mắt anh không vui.
Tôi cũng bắt đầu không vui, giữa chúng tôi là cảm giác buồn vui nối tiếp nhưng không thể xuyên thấu cảm giác của nhau. Tôi và anh, chắc đã che giấu điều gì đó. Cần nhau, chỉ biết là cần nhau trong khoảnh khắc này thôi. Lạ lùng thay, giá như có thể vừa sánh vai vừa choàng cánh tay mà ôm anh đi suốt con đường này đừng bao giờ dừng chân ở nơi đâu? Nhưng Luy không giống bất kì người đàn ông nào khác tôi đã gặp trong cuộc sống.
Ước mong thầm kín về anh, nhưng tôi biết rằng tôi sẽ giã từ, vì anh còn cuộc sống của anh, còn người đàn bà của riêng anh, chẳng đời nào tôi yêu anh, chẳng đời nào anh thuộc về tôi. Tôi là con chim bị thương tìm chỗ trú chân, con chim non hoang dã ngốc nghếch đầy ảo tưởng. Cảm giác có Luy nhiều nhất, là khi biết anh không vắng mặt, anh đang hiện hữu trong căn phòng. Chỉ thế thôi. Và lúc anh bước ra, nhìn tôi, nheo mắt, vẫy gọi tôi, tôi thấy lòng ấm áp. Hân hoan vì anh nhưng chẳng bao giờ tôi nói ra lời. Tôi sẽ mang sự hân hoan này theo suốt cuộc đời mình như một sự ban tặng.

Nhiều đêm vì mải viết, tôi ngủ gục trên máy tính. Tôi cảm thấy bàn tay anh đỡ tôi dậy, nhẹ nhàng bế tôi lên ghế sofa và đắp chăn cho tôi, tôi thấy anh ngồi nhìn tôi rất lâu. Nhưng tôi không thể nào mở mắt. Tôi cố gắng ngồi dậy, đưa hai cánh tay ra phía trước đón lấy anh nhưng không sao cử động, thân thể tôi yếu ớt và mềm nhũn ra. Rồi trong cơn mê mệt tôi lại thiếp đi. Sáng dậy ngơ ngác, tôi không tin anh đã nhìn tôi, tôi chỉ biết tôi đang nằm trong chăn một mình, lạnh lẽo.
Cuốn tiểu thuyết được tôi hoàn thành vào ngày thứ 100. Đúng lúc Luy về Long Xuyên thăm bố mẹ nuôi. Anh dặn tôi chịu khó nấu cơm ăn và đợi anh về.
“Em đừng đi đâu nhé!”
“Đi đâu chứ, em thì đi được đâu chứ?” Tôi chua chát nhìn anh. “Thành phố này thật rộng…”.
Và, đó là lần cuối cùng chúng tôi thấy nhau, tôi không tin đây là lần cuối cùng. Nhưng tôi kịp nhận ra Luy rất đẹp. Khi anh đứng khoanh tay ở cửa sổ, môi mím chặt, đôi mắt anh u buồn khiến tôi chao đảo.
Thế rồi, cô gái đã đi khỏi căn phòng của anh sau khi cuốn tiểu thuyết được viết xong. Không một lời từ giã. Cô tin rằng mai đây cô sẽ trở lại phương Nam tìm anh, nhất định cô sẽ gặp lại anh, khi cô đã trở thành một người khác, không phải cô của ngày hôm nay. Và rồi cô đã không khóc khi xếp đồ vào va li, cố gắng dửng dưng nhìn lại đồ đạc trong phòng.
Cô ra ga mua cho mình một chiếc vé.
Thức trắng đêm trên chuyến tàu đưa cô ra Bắc, anh đã không nghe thấy tiếng cô gọi anh: “Luy ơi, em nhớ anh, em nhớ anh!”.
Ba năm sau, người đàn ông vô tình ra hiệu sách, anh thấy tên mình trong cuốn sách của một nhà văn nữ. Anh mua về. Nằm trên chiếc ghế sofa, chiếc ghế mà cô gái anh đưa về từ quán bar đã nằm hằng đêm, anh thấy nó được miêu tả trong những trang sách của cô, với màu hoa cẩm chướng, sự cô độc, anh nhận ra hình ảnh mình trong đó. Như một thiên thần trong giấc mơ của cô. Tất cả hiện ra như một giấc mơ, chỉ tình yêu là có thật!
Cô đã nhẫn tâm rời bỏ anh. Ba năm qua, cô ở đâu sau khi đã đi lạc vào thế giới của anh. Có lẽ cô đã trở về phương Bắc với căn nhà ấm áp của mình và suốt cuộc đời cô không bao giờ nhận ra anh đã dành cho cô một tình yêu quá lớn. Một tình yêu câm lặng. Từ khoảnh khắc đầu tiên. Anh biết mình đã không thể thiếu cô gái bé nhỏ yếu đuối có đôi mắt to tròn trong veo, những cử chỉ ngộ nghĩnh, những câu nói thẳng thắn khiến anh đau lòng và cả sự bí ẩn cô mang trong mình. Anh cần sự hiện diện của cô bên anh. Cô đánh thức trong anh khát khao về hơi ấm gia đình, cái mà anh đã bị đánh cắp từ tuổi thơ mà không quan tâm cô từ đâu đến.
Tình yêu là điều lạ lùng trong tất cả những điều lạ lùng.
Anh đã chưa bao giờ thực sự chạm vào cô…
Chưa kịp.
Anh đã không tiếc gì cô cả.
100 ngày như nhau! 
Chúng ta sẽ không phải tình một đêm chứ?
Không!
Em sẽ không phải là gái bao của anh chứ?
Không! Dĩ nhiên…
Anh chắc chắn!

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 9)

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 9) - 1Người đàn ông khác
Anh ngồi cạnh nàng, đầu hơi chúi về phía trước và thân hình nghiêng hẳn về bên phải, ý chừng muốn gần gũi nàng hơn. Không sao cả, họ đã quen nhau được gần một năm, đã đi dạo phố, cùng nắm tay nhau đi mua sắm như một cặp tình nhân. Và dù anh chưa hôn nàng thì điều đó cũng không quan trọng mấy, nếu mãi mãi tiếp diễn những ngày bình yên thế này thì sau đấy, tất cả sẽ không chỉ dừng lại ở nụ hôn.
Nàng mở túi xách lấy ra cặp kính đen, cặp kính to choán hết gương mặt nhỏ xinh của nàng, nàng cố gắng giấu đi cảm xúc mỗi khi tay anh rời vô lăng khẽ chạm vào vai nàng, đủ để nàng nhận thấy sự trìu mến từ anh. Đây là lần đầu tiên anh 
lái xe chở nàng đi xa trung tâm thành phố thế này. Anh muốn đưa nàng đi Gia Lâm, đến làng Lệ Mật, một làng chuyên nuôi rắn, đủ các loại rắn hổ mang, cạp nong, cạp nia… những cái tên nàng mới chỉ nghe và xem trên ti vi, trên báo mà mới hình dung nàng đã thấy nửa thích thú nửa sợ hãi. Từ bé nàng vốn sợ các con vật dữ tợn và hiểm ác, có lẽ rắn cũng là một loài như thế.
Rồi em sẽ được thưởng thức tất cả những món ăn đủ mùi vị được chế biến từ rắn!” Anh hào hứng khơi gợi sự tò mò trong nàng, và nàng đồng ý đi cùng anh. Cũng như nàng đã cúi đầu im lặng trước anh nhiều lần, vì tình cảm vô bờ anh dành cho nàng trong những ngày qua. Sự kiêu hãnh của nàng, đến một lúc nào đó phải chăng sẽ biến mất thật nhanh, đến mức nàng không sao hình dung nổi, rằng nàng đã dần dần lệ thuộc vào anh, từ ý nghĩ, hằng ngày, như một thói quen. Cảm giác ấy suốt 6 năm qua sau mối tình đầu tiên, nàng không thể có được.
Ý nghĩ sẽ thuộc về anh lâng lâng như sóng vỗ trong tâm hồn nàng, chỉ cần đợi thêm một chút nữa thôi, như một sự ngầm định giữa hai người rằng sợi dây trói cuộc đời nhau sẽ ngày càng chặt lại.
Anh lái xe thật chậm, hỏi nàng có lạnh không và âu yếm quàng lại khăn cho nàng. Nàng có cảm giác mình được chăm sóc như một em bé, chứ không phải là người đàn bà đã ba mươi tuổi. Nàng chưa từng nghĩ mình đã ba mươi tuổi, nàng luôn sống ở tuổi mười chín, nàng đang ở tuổi mười chín. Dù bố mẹ nàng luôn than vãn về việc kết hôn của nàng, dù họ hàng luôn thúc giục và bạn bè cùng trang lứa thì gần như đã theo chồng hết cả. Chỉ còn nàng sống một mình và không mấy bận tâm về điều đó.
Nàng đã không tìm được người ông cho riêng mình, hoặc người tìm kiếm nàng lại không phù hợp với nàng. Nên suốt một thời gian dài, tuy xinh xắn, dễ thương, nàng vẫn thường ở nhà buổi tối và làm bạn với sách hằng đêm. Cho đến ngày anh xuất hiện.
“Em xuống xe đi, đến nơi rồi đấy!” Nàng giật mình mở mắt thấy anh đã đi vòng qua bên tay phải mở cửa cho nàng, nàng đứng một lúc đợi anh đỗ xe, thấy quang cảnh làng quê cổ kính hiện ra trong làn nắng ấm áp, không khí trong lành và yên tĩnh biết mấy. Nàng líu ríu đi theo anh vào nhà hàng ẩm thực. Những người phục vụ tíu tít xúm quanh họ, hỏi đi mấy người và thích ngồi trên lầu hay ngồi dưới. Nàng rời khỏi anh đi đến chỗ những hũ rượu ngâm rắn được trưng ngay lối vào, từng thân rắn đủ loại đủ sắc màu nằm cuộn tròn trong bình thủy tinh ngâm rượu, nàng lấy điện thoại ra quay, rồi tự hỏi không biết ghi lại để làm gì? Nàng đâu có uống được rượu, và nhất là rượu rắn.
Nàng nhẹ nhàng bước tiếp, kế bên là một chuồng chim khá lớn. Nàng nghe thấy tiếng kêu lục cục phát ra, nàng suýt reo lên, bên trong rất nhiều chim bồ câu lông xám mịn màng, mập mạp, cổ rụt hiền lành, mắt trong veo nhìn nàng ngơ ngác. Nàng thò tay qua tấm lưới bằng sắt miệng huýt sáo đùa giỡn với chúng. Đúng lúc đó anh đến gần kéo nàng lại: “Thôi em, mình vào đi, đừng nghịch nữa, chúng nó rất bẩn!”.
“Ồ không!” Nàng trở nên nuối tiếc với lũ chim, vừa bước theo anh lên cầu thang vừa líu lô: “Hồi học ở bên Nga, em thường ra quảng trường một mình, buồn quá, chỉ biết làm bạn với bồ câu, có hôm ngồi mãi, ngồi xé bánh mì cho chim ăn đến tận khi trời tối đấy!”.
Anh ừ hữ cho xong.
Nàng tiếp tục: “Anh biết không, bồ câu được coi là thiên sứ của tình yêu đấy!”
“À, ừ!” 
Anh đưa thực đơn cho nàng rồi bảo: “Em khát nước chưa. Gọi đồ uống đi, anh đã đặt món cho mình rồi! Chút họ sẽ mang lên đây”.
Nếu mãi mãi tiếp diễn những ngày bình yên thế này thì sau đấy, tất cả sẽ không chỉ dừng lại ở nụ hôn.
Nàng phấn chấn nhìn xung quanh, bàn họ ngồi nằm ở một góc hơi khuất và khá lãng mạn, những chậu cây cảnh xanh tươi nở những bông hoa đỏ ối. Kỷ niệm thời sinh viên xa lắc lơ đột nhiên hiện về khiến nàng không sao kìm lại dòng ý nghĩ. Nàng muốn nói với anh nhiều, rất nhiều về quãng thời gian nàng sống xa nhà, ở nơi đất khách quê người với biết bao khó khăn, buồn tủi cũng như tràn ngập niềm vui mà nàng từng nếm trải, những điều nàng luôn chôn chặt trong lòng và chưa từng nói với ai, nhưng hình như anh đang ngó đi đâu đó, anh kêu bị lạnh, đói bụng và xin lỗi nàng rằng anh phải hút một điếu thuốc ngay bây giờ. Nàng mở to mắt nhìn những vòng khói tròn vo mờ ảo được phả ra từ miệng anh, nàng không nhận ra là mình đang rất đói.
Đã lâu nàng mới phấn khích như hôm nay, những đôi mắt nâu trong veo hiền lành của chim bồ câu thực sự làm cho nàng phấn khích, anh từng nói nàng có đôi mắt giống như mắt bồ câu, song hình như anh không nhớ anh đã nói với nàng như thế.
Người phục vụ lần lượt mang các món ăn lên, nàng lơ đãng nhìn qua. Anh ta vừa đặt đĩa xuống bàn vừa đọc tên các món ăn một cách khá chuyên nghiệp: “Mời quý khách dùng món rắn xé phay”, “Mời quý khách dùng món rắn hầm xả”, “Mời quý khách dùng món rắn tiềm thuốc bắc”,…
Nàng thấy hoa cả mắt. Chẳng mấy chốc chiếc bàn nhỏ của hai người đã đầy ắp những đĩa thịt bốc khói thơm lừng. Nàng đón đôi đũa từ tay anh, nghe tiếng xuýt xoa từ miệng anh rằng phải ăn nóng mới ngon, rồi anh giục giã nàng, vừa ăn vừa gắp đầy bát cho nàng. Nàng luống cuống gắp một miếng nếm thử, thấy ngòn ngọt, tê tê nơi đầu lưỡi, một mùi vị lạ lẫm chưa quen. Nàng nhai chậm và thật kỹ, thực sự nàng vẫn chưa quen được, cái cảm giác mình đang nuốt chửng miếng thịt rắn hổ mang tai ác.
Anh quan sát nàng rồi lắc đầu, anh quay gọi người phục vụ đến nói nhỏ điều gì đó rồi nhìn nàng thăm dò: “Em ăn được chứ, nếu không được thì đừng có cố!”.
“Không, em ăn được mà!”
 Nàng gắp miếng thứ hai đưa lên miệng, đúng lúc đó người phục vụ bê tiếp một đĩa thịt lên và dõng dạc: “Mời quý khách dùng món chim bồ câu!”.
Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 9) - 2
Có một điều gì đó rất thiêng liêng vừa vỡ vụn trong nàng và mất đi vĩnh viễn
Nàng suýt nghẹn. Vì bàn đã chật, chỉ còn một khoảng trống nhỏ ngay trước mặt nàng vừa đủ để người phục vụ tận tình đặt đĩa vào đó, nàng trân trân nhìn nó, trước mặt nàng, rất rõ, hai con chim bồ câu vàng ươm vì đã bị quay chín, nằm co quắp lên nhau, trên một cái đĩa rất nhiều rau.
Anh vẫn đang ăn ngon lành, thậm chí anh đã bỏ đũa xuống và dùng tay, vừa gặm vừa nhằn xương từ những miếng thịt rắn trắng ởn. Một cảm giác kinh tởm dâng lên trong lòng nàng, không lẫn vào đâu được, cái cảm giác vào một buổi sáng ngồi trên giảng đường vô tình nàng đọc tin trên một tờ báo Nga viết rằng; “Một số người dân sống trên phố Novoslabodskaya đã gọi điện báo cảnh sát về trường hợp một người Việt Nam đang bắn rất nhiều chim bồ câu, nhét đầy vào những chiếc túi paket. Cảnh sát đã đến ngay hiện trường và bắt quả tang “kẻ đi săn” cùng tang vật là những chiếc túi chứa đầy chim bồ câu đã bị bóp chết và một chiếc vợt lưới dùng để bắt chim.”
Nàng đã bị ám ảnh rất nhiều đêm sau đó, bởi hành động mà nàng và rất nhiều người giống như nàng cho là dã man đó!
Hôm nay, nó lại tái diễn trước mặt nàng, dù với một hình thức khác, ở một nơi khác. Nhưng…
Miếng thịt rắn thứ hai nghẹn ứ trong cổ họng khiến nàng không biết phải làm sao, nàng ra hiệu cho anh nàng cần đi toilet một chút. Nàng đứng trước gương, mặt hơi biến sắc, nhưng nàng đã không tô son lại như nàng vẫn từng làm thế trước anh. Có lẽ nàng đã không còn muốn mình đẹp hơn trước mắt anh nữa. Nàng ra đi, ngập ngừng đến chỗ ngồi của mình, dù cố gắng đến mấy ánh mắt nàng cũng không thể rời khỏi đĩa thịt chim bồ câu, nàng đã bị kích động, đến mức không nghĩ đến chuyện những con chim béo múp ấy được nuôi chỉ để làm thịt, sẽ bị bóp cổ đến chết, sẽ bị giội nước sôi, vặt trụi lông và đem lên bếp.
Sau một hồi cắm cúi ăn, anh ngước lên chăm chú hỏi nàng: “Em có sao không, em ăn đi chứ?”
Nàng gượng cười: “Anh cứ ăn đi, tự nhiên em thấy đau bụng”.
Nàng không ngờ mình có thể nói dối một cách trơn tru như thế, đến mức anh phát hoảng: “Em đau thế nào, có cần nghỉ ngơi hay không?”
“Không!” Nàng xua tay. Anh chép miệng và trở nên mất hứng, trán anh nhíu lại, nhưng dường như tiếc rẻ nên anh vẫn cố kéo đĩa chim bồ câu về phía mình, bẻ một cái đùi và nhấm nháp từng miếng. Nàng im lặng nhìn những bông hoa màu đỏ, một màu tức tưởi. Nàng muốn đi về ngay lập tức.
Rõ ràng anh đã nhìn thấy nàng âu yếm những chú chim bé nhỏ đó, anh đã nghe thấy nàng kể những kỷ niệm về chúng. Vậy tại sao, tại sao anh lại làm như thế? Nàng không thể tìm ra câu trả lời, tất cả lùng bùng trong óc, trong phút chốc buồn bã và thất vọng. Nàng nhìn anh rút ví thanh toán rồi đứng dậy, đi theo anh ra về.
Những bình rượu ngâm lềnh phềnh xác rắn, chuồng chim với những con chim bé bỏng, tội nghiệp cất lên tiếng hót vô vọng, tất cả đã lùi lại sau lưng. Nàng lên xe và vội vã đưa cặp  kính đen lên mặt. Nàng đã không khóc. Nhưng có một điều gì đó rất thiêng liêng vừa vỡ vụn trong nàng và mất đi vĩnh viễn, khi bên nàng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ngày hôm nay, anh của ngày hôm qua đã biến thành một người đàn ông khác.

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 8)

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 8) - 1Ngày anh im lặng
Một ngày như ngày hôm nay, hôm qua, và hôm kia em sống. Em không tin mình vẫn đang còn tỉnh táo, điều sẽ xảy ra với em, lần lượt và nối tiếp nhau, khi em nhìn chiếc điện thoại để ở đầu giường không có tin nhắn của anh vào buổi sáng.
Những thói quen đôi khi trở nên tồi tệ, khi em bắt đầu phải tập lại chúng như một sự thiết lập trật tự đã đảo lộn. Mỗi giai đoạn trong đời sống của em, em lại phải duy trì những thói quen nào đó, rồi vô tình thay đổi chúng vì một sự can thiệp nào đó.
Có lẽ em phải tập lại ngay từ thính giác và khứu giác, em sẽ không vùi đầu vào gối ngửi mùi chiếc gối bên cạnh em nữa, chiếc gối anh đã gối đầu lên đó, vào 
lúc nửa đêm khi anh đã ngủ say và bỗng nhiên mùi tóc anh đánh thức em trở dậy. Thật buồn cười, em nhạy cảm đến thế, thì làm sao có thể quên anh.
Em nhận ra hôm nay là Chủ nhật, ngày rảnh rỗi nhất trong tuần, sao em vẫn nằm mãi, mở to mắt nhìn lên ngọn đèn chùm trên trần nhà. Mình đi đâu bây giờ, có nhất thiết em phải đi đâu hay không? Em hình dung cảnh anh săn đón em hồi mới quen nhau, từ 8 giờ sáng đỗ xe dưới khu chung cư, kiên nhẫn đợi em tắm gội, là lượt, trang điểm và chọn mùi nước hoa.
Thậm chí có hôm anh đợi em tròn một tiếng đồng hồ, nhưng chỉ có tuần đầu tiên anh đợi em như thế, đến khi anh làm cho em thích mê anh rồi thì chỉ cần anh nhăn mặt, càu nhàu, em đã cuống cuồng cho mỗi lần hẹn hò.
Giã từ lười biếng, em dậy từ sớm vào nhà tắm và sau khi đã hoàn tất mọi việc em sẽ ngồi đợi anh như một con búp bê an phận. Có lẽ anh chưa bao giờ biết được, vì anh em có thể dậy từ lúc 6 giờ. Vì anh, em có thể làm tất cả, thậm chí quá sức với trí tưởng tượng của mình.
Chủ nhật tuần này, không có ai đợi em dưới kia. Em không có cảm giác đói. Một ai đó đã gọi điện cho em, sẽ chẳng phải là anh, em biết. Sau cái đêm cả hai cùng rất say ấy, có sao đâu, buồn quá cũng uống thật nhiều mà vui quá thì cũng uống thật nhiều. Anh đưa em về và cõng em lên cầu thang, hình như em lảm nhảm và hát những câu vô nghĩa, hình như em lặp đi lặp lại câu nói “Em yêu anh”.
Anh có nhớ không. Anh sẽ nhớ và anh phải nhớ đó là đêm cuối cùng của chúng ta. Làm sao em biết tất cả lại kết thúc đơn giản như thế, kết thúc ấy cũng giống như người ta bứt đi một chiếc lá xanh non để nhựa ứa trên cành.
Em đã gọi anh ba lần, kể từ nụ hôn cuối cùng của anh trên thân thể em vào buổi sáng
Đứa bạn gái thân của em hẹn em ở siêu thị gần nhà, chỉ cần bước qua đường là tới mà sao em đã cảm thấy ngại ngần. Em quyết tâm đứng dậy và rửa mặt, tròng chiếc váy hoa vào người, em đã gầy đi. Thật tội nghiệp, em cảm nhận rõ xương hông của mình khi em chống nạnh nhìn xuống đường phố. Làm sao em còn ý thức được lòng kiêu hãnh của mình? Những bóng người nhỏ nhoi chìm vào màu sắc hỗn độn. Anh đang làm gì khi không em?
Em đã gọi anh ba lần, kể từ nụ hôn cuối cùng của anh trên thân thể em vào buổi sáng, khi anh thôi nằm quay lưng lại với em để em áp môi vào tấm lưng trần của anh, để em nhìn rõ màu đỏ trên môi anh, và anh ôm em bình thản ngủ thêm. Còn em chỉ biết nằm co quắp, nín thở không dám cựa quậy vì sợ anh bị đánh thức.
Em đã gọi anh vào ngay buổi tối hôm đó, khi em bị sốt, những hồi chuông vang lên không người nghe. Em đợi anh gọi lại cho em như anh vẫn thường làm, nhưng anh không gọi. Em bực bội và tức giận, đợi mãi, rồi cảm giác ấy cũng tan biến nhường chỗ cho việc hoảng hốt và lo sợ. Chuyện gì xảy ra với anh thế? Em đến công ty, bật máy tính, em thấy nick anh sáng trưng trên cửa sổ chat. Nick em cũng sáng trưng. Nhưng anh không gọi em.
Em sống tạm, vui tạm, ăn tạm trong một ngày. Một ai đó rủ em đi ăn trưa, một đồng nghiệp mới, anh ta mặc chiếc sơ mi xanh nhạt đến vô vọng. Suốt bữa ăn em ngồi lặng lẽ, che đậy nỗi u buồn u ám bằng nụ cười nhạt nhẽo. Anh ta gắp đồ ăn cho em và khen em rất đẹp khi cười.
Bầu không khí giữa đám đông ngộp thở, em ra về thật sớm và bắt đầu dằn vặt chính mình. Em có lỗi gì ? Em đi mãi, rất lâu giữa thành phố. Đến lúc mẹ em gọi điện, mẹ hỏi bao giờ anh tính chuyện với em, sớm hay là muộn? Ba mươi chín hôm không đủ để quyết định cho một đám cưới, nhưng anh đã muốn cưới em. Anh thực sự đã nói với em như vậy.
Tất cả đã trở nên mất phương hướng, khi em tiếp tục gọi cho anh cuộc gọi cuối cùng và điện thoại của anh ở trong tình trạng không thể nào liên lạc. Buồn cười thật, bắt đầu hoảng hốt là em bắt đầu thấy mình mất trí. Nhưng ký ức về anh lại hiện ra mồn một.
Em bước xuống đường, đứa bé hàng xóm lẫm chẫm sà vào lòng em, trên tay cầm rất nhiều kẹo mút xanh đỏ. Em buộc phải mỉm cười và nhận lấy một chiếc, em ngậm nó trong miệng và cảm thấy chóng mặt khi không nghĩ tình trạng của mình lại tồi tệ đến thế. Em băng qua đường trong một buổi sáng không có anh. Thành phố vẫn cuồng quay, chỉ có em cảm thấy mình ngưng thở.
Đứa bạn em vác bụng bầu đứng đợi em trước cổng siêu thị, mặt đỏ ửng rạng ngời hạnh phúc, như ngày hôm qua em đã hình dung một ngày kia em cũng giống như thế, sẽ sống một cuộc đời khác, sẽ từ giã cuộc sống độc thân, nấu nướng một mình, ăn tối một mình, cô độc một mình, anh sẽ thay đổi cuộc đời em, nhưng hôm nay anh đã im lặng.
Em bước vào siêu thị, tất cả các mặt hàng đang trong mùa giảm giá, những đồ vật dành cho các bà các cô nội trợ. Em có cần gì đâu. Trong khi đứa bạn em hăm hở ngắm nghía từng bộ ly tách sáng bong lấp lánh, em đi qua từng gian hàng đông đúc với gương mặt thờ ơ, bản nhạc cô ca sỹ Nhật cất lên giai điệu buồn bã khiến em đau lòng.
Giá như em có thể nhìn thấy anh, ngay bây giờ, giá như em biết được, vì sao anh rời xa em, tháng trước, cũng ở siêu thị này, chúng ta đi lạc và đã tìm thấy nhau nhờ điện thoại, anh đã cầm tay em rất chặt. Nhưng giờ đây, chiếc điện thoại không còn tác dụng, vì anh tự tách anh ra khỏi em mất rồi.
Thêm một cú điện thoại, người đồng nghiệp mới mời em đi uống cà phê, đàn ông thời kỳ ve vãn, ai cũng như ai. Em lạnh lùng từ chối, em không thể dối lòng rằng em vẫn lạc quan và còn niềm tin vào tình yêu, khi em đang đứng đây, buông tay rơi vào một thế giới xa lạ, thế giới không có người đàn ông mà trong cơn say, em đã nói yêu anh. Người say không biết nói dối. Anh cũng không nói dối, anh chỉ ra đi trong im lặng mà thôi.

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 7)

Tháng năm vô vọng
Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 7) - 1Những chiếc lá vàng sau cơn mưa nằm xếp lớp trên lối vào cổng kí túc xá, buồn hiu hắt. Chúng có tâm trạng hay không? Tôi bị ướt sau khi đi dầm mưa một mình về. Nện gót giày rất mạnh. Tôi rất cần một ly trà gừng, cần tắm nước nóng, nếu không tôi sẽ sốt. Tôi sợ những cơn bệnh một cách khủng khiếp, cứ nghĩ đến là buồn nôn.

Nằm dang hai cánh tay sang hai bên, tôi nhìn thấy nỗi cô đơn ngó vào ngực mình, và thật tự nhiên tôi rướn mình đón nhận nỗi cô đơn sà xuống ôm ấp lấy thân thể, những đốt


 xương trên thân thể gồ lên, tôi thấy những giọt lệ trào ra nơi khóe mi. Và lúc ấy, tôi với cô đơn chập lại thành một.
Chải tóc và soi gương hình thành thói quen hằng ngày trong tôi. Khi soi gương tôi nhìn thấy tuổi hai mươi bảy của mình trong đó. Tôi thấy tôi thanh xuân tràn đầy nhựa sống mỉm cười, vừa tắm sữa rong biển vừa hát nho nhỏ một câu hát nào đó, âm nhạc bất tử, hoa hồng bất tử trong tim tôi. Hôm qua, tôi nhặt được trên ghế đá của khuôn viên kí túc xá một bó hoa hồng vàng, ai đó đã chia tay nhau nơi này. Vài đóa hoa rã nát từng cánh, tôi đã cảm thấy rất đau buồn như cuộc tình đã mất của chính tôi.
Hoa hồng vàng kiêu sa, tôi ôm nó về phòng mình, cắm vào cái lọ để trên bàn nước. Một vài ánh mắt nhìn tôi, ngầm hỏi ai đó đã rời bỏ tôi sao?
Ở thành phố này, tôi có duy nhất một người bạn thân, cùng quê với tôi, tên An. Ngoài ra tôi không thân thiết với một ai. An thường rủ tôi về nhà nó ngủ khi chồng đi vắng, về sau tôi lại bắt đầu quen thói đi ngủ linh tinh. Tôi là người ngại từ chối khi ai đó cần mình.
An làm biên tập viên cho một đài truyền hình, cao gầy, cắt tóc ngắn và hút thuốc như điên nhưng không bao giờ cho tôi đụng đến. Dù có hôm tôi van vỉ An cho tôi được hút cùng khi tôi có cảm giác muốn quên. Tôi đôi khi cảm giác rất muốn quên.
Chồng An thường xuyên nhắn tin cho An: “Anh nhớ em vô cùng” mỗi lúc vắng nhà. Chồng An là bác sĩ. Tôi cũng nghĩ đấy là người đàn ông lí tưởng cho bất kì một phụ nữ nào. Nhưng tôi không nghĩ đến chuyện kết hôn. Năm mười bảy tuổi tôi nghĩ mình sẽ kết hôn khi tôi hai mươi hai tuổi, khi tôi hai mươi hai tuổi tôi lại nghĩ mình sẽ kết hôn năm hai mươi lăm tuổi. Và bắt đầu từ năm hai mươi lăm tuổi tôi đã thôi không nghĩ đến việc mình sẽ kết hôn vào lúc nào.
Cũng có thể điều ấy không bao giờ xảy ra.
Tôi cũng lười nhác trong việc hình dung chồng tôi sẽ cư xử với tôi ra sao, nhưng thi thoảng tôi nghĩ đến việc tôi và chồng tôi đi tuần trăng mật ở đâu và anh có âu yếm tôi nhiều hay không. 
Tôi nói với An điều đó, An nói An không thể thiếu đàn ông một phút giây nào vì An thích vuốt ve. Tôi khó mường tượng việc mình thích vuốt ve hay không. Chỉ biết có lẽ tôi đến với đàn ông không đơn giản chỉ là như thế, sự thích ứng cọ xát, va chạm cơ thể của nhau chưa đánh thức nổi tôi, nếu có đánh thức, đó phải là tiếng là lời, những âm thanh thổi vào tai tôi dịu ngọt.
Tôi biết mình sinh ra cho những cơn mơ mộng. Nên tôi không thể sống mãi với thực tế tàn nhẫn cho đến già, nếu cuộc đời không mang mơ mộng đến cho tôi. Tôi thích mình không bị ràng buộc bởi một lí do nào, khi tôi nửa nằm nửa ngồi trong căn phòng rộng rãi nhà bạn tôi, uống ca cao nóng và nhìn những bụm khói trắng được nhả ra từ miệng An, một cảnh tượng thật khó coi nhưng chúng tôi cực kì thoải mái. Thi thoảng chồng An về, bắt gặp chúng tôi ngả ngớn và anh mỉm cười. Chúng tôi biết ơn anh đã hiểu và khá tự hào.
Thường thì những câu chuyện thời tiết chúng tôi bàn luận một cách vu vơ. Tôi nói với An mùa hè năm nay tôi muốn đi đâu đó. An nói là An sẽ thu xếp. Tôi nhất định phải đi khỏi thành phố vào mùa hè. Mà mùa hè năm nay đã có dấu hiệu từ rất sớm. Làn da tôi bắt đầu ửng đỏ vì nắng. An nói: “Cậu đã bỏ phí một mùa đông dài vừa qua, đồ khỉ gió, cậu đã ngủ một mình, chín mươi chín ngày lạnh buốt một cách điên rồ. Cậu phải cảm thấy xấu hổ vì điều đó”. Tôi linh cảm An có những người đàn ông khác ngoài chồng mình.
Tôi có chín mươi chín ngày nằm trong chăn nơi kí túc xá của trường viết văn buồn như nghĩa địa, mỗi căn phòng là một nấm mồ hoang, suy nghĩ lung tung và nghĩ đến cuộc tình đã qua. Tôi vừa mới gặp lại anh buổi tối nọ tại bến chờ xe bus. Khi ấy tôi khoác trên người chiếc túi đầy sách là sách. Tôi nhìn thấy anh đứng dựa vào gốc cây và đốt thuốc. Tôi vẫn nhớ tên anh là Kỳ. Cuộc đời là những chuỗi dở dang đầy phiền toái. Kỳ rủ tôi về nhà xem tranh anh vẽ.
Tôi gật đầu theo Kỳ vì tôi chẳng biết đi đâu và làm gì. Mà lúc đó trời mưa rất to và tôi bị lạnh. Kỳ ngồi cạnh tôi ở hàng ghế cuối cùng, lúng túng chẳng biết phải làm gì, đã quá lâu để anh có thể thoải mái ôm tôi vào lòng. Hoặc anh cố tình giữ khoảng cách với tôi. Tôi thực lòng muốn ôm nhưng tôi không thể nói. Môi tôi tím lại run lên cầm cập, đến lúc Kỳ dìu tôi vào phòng và thắp nến sưởi ấm cho tôi, tôi lấy lại bình tĩnh rồi thì chúng tôi đã không thể làm gì được nữa.
Tôi cũng biết mình ẩm ướt và quyến rũ đêm đó, tôi biết Kỳ cảm động trước hình ảnh tôi khi đó, nhưng tôi cũng biết, nơi chiếc ghế tôi đang ngồi đây vừa có một cô gái nào đó, đã từng ngồi. Chúng tôi nói vài câu nhát gừng, nhắc lại một vài kỉ niệm trong bốn tháng tôi và Kỳ yêu nhau.
“Hôm nọ anh ra hiệu sách, thấy sách của em.”
Tôi gật đầu.
“Anh mua đọc và tiếc là không thấy anh trong đó!”
Tại sao anh luôn để tôi ra đi một cách dễ dàng như thế?
Rồi Kỳ cười phá lên, ý chừng anh rất hiểu tôi. Tôi hỏi thăm anh, rằng có phải ra trường bốn, năm năm rồi vạ vật mãi ở Hà Nội mà anh vẫn sống một cách tạm bợ hay không. Nghe đâu anh vẫn thường xuyên phải đi vay tiền bạn bè để sống. Đến cái xe tử tế anh cũng không có mà đi. Kỳ nói vật chất với anh chẳng mấy quan trọng. Anh cần cái gì đó, làm một cái gì đó lớn lao hơn thế. Một triển lãm tranh hoành tráng. Một giải thưởng nào đó. Tôi đòi về, Kỳ muốn đưa tôi về nhưng tôi nói tôi có thể tự về được.
Kỳ không dám níu tôi lại vì anh biết tính tôi, khi tôi thích thì chẳng ai cản được. Nhưng Kỳ đã không nhận ra tôi rất muốn ở lại đêm đó, thực ra tôi chẳng hề mạnh mẽ như anh nghĩ. Tôi muốn ở lại trong căn phòng ấm ấy biết bao, bên người đàn ông rất hiểu tôi nhưng không bao giờ thuộc về tôi ấy. Tại sao anh luôn để tôi ra đi một cách dễ dàng như thế?
Tôi đi bộ một quãng rất xa, trời đã quang và đường phố sạch trơn, nhưng lòng tôi thắt lại.
Tôi muốn khóc khi thấy mình lẻ loi. Trên bầu trời tím nhạt lác đác những vì sao.
Tôi còn yêu anh không mà tôi khóc?
Khi quen Kỳ tôi đã thi đỗ vào trường viết văn, sau khi tôi bỏ ngang ngành kinh tế. Mẹ tôi là người chu cấp tiền cho tôi đi học và có thể suốt đời mẹ là người bảo trợ cho tôi, một khi tôi cứ đeo đuổi và dở dang những ước mơ đầy cảm hứng. Cho dù gia đình tôi sau này có nguy khốn đến đâu, gia đình đã trở nên khánh kiệt. Mẹ luôn nói với những người hàng xóm rằng tôi nhất định sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng.
Tôi chưa bao giờ nói với bố mẹ tôi rằng mình nhất định phải trở thành nhà văn, nhưng nó như một thỏa thuận ngầm định giữa bố mẹ và tôi là con đường của tôi sẽ là viết văn. Dù bố mẹ tôi đều là những người buôn bán. Họ từng lo  cho tôi cuộc sống dư thừa về vật chất. Tuy nhiên họ chưa bao giờ âu yếm tôi. Tôi hưởng sự cưng chiều của bố mẹ một cách tự nhiên, xứng đáng vì tôi học giỏi và gia đình tôi giàu có nhưng không hề kiêu hãnh. Tuổi thơ. Mãi mãi không quên nhưng tôi chưa bao giờ viết được về nó. Tôi chỉ thích viết về tình yêu. Đó là thứ tình cảm hấp dẫn với tôi nhất. Nhưng nỗi buồn về tình yêu thường đeo đẳng lòng tôi, ngưng đọng như những giọt cà phê tôi uống trong những đêm khuya. Mặc dù tôi yêu muộn. Tôi chẳng kịp làm điều gì cho phải.
Thành phố vào độ cuối xuân vẫn se lạnh, sương mai bịn rịn trên lá, những nhành cây run rẩy theo từng cơn gió ngang qua, tôi hay đi bộ ngang qua đường, ghé vào siêu thị mua bánh ngọt rồi ngẩn ngơ nhìn dòng người đông đúc lướt qua nhau. Một vài người nói tôi cần phải có cuộc sống khác, tôi lại thấy mình yên tâm khi sống thế này. Nhưng thế nào tôi cũng có người đàn ông của tôi. Chịu không hình dung được. Nhiều đêm tôi bị lạnh, chân tê buốt, tôi lại mong đợi mùa hè đến sớm. Chỉ cần nắng ấm chẳng cần gì hơn sẽ xua tan những lo âu lạnh buốt trong tâm hồn tôi.
Cuối cùng thì mùa hè cũng đến.
Tôi hay ghé quán bar một mình. Tối thứ Hai, tôi trang điểm rất kĩ, mặc quần jean và áo len cộc tay. Không hiểu sao tôi rất thích mặc đồ len. Tôi tính sẽ hẹn hò vợ chồng An ở đây. Chúng tôi sẽ bàn về chuyện đi đâu du lịch. Ai đó sẽ nghĩ là tôi vô duyên khi đi chơi cùng vợ chồng của bạn nhưng tôi thì hoàn toàn không nghĩ thế. Một khi bạn tôi cảm thấy thoải mái và tất nhiên, tôi cũng vậy là được. Tôi thích đi Nha Trang, tôi mê mẩn thành phố này vì nhiều lí do khác nhau nhưng chưa biết ý An ra sao. Cũng có thể vợ chồng An sẽ thích một nơi nào gần hơn.
17 là quán bar duy nhất tôi ghé đến, tôi thích mấy ca sĩ nữ ở đây. Họ đẹp và hát hay, đôi khi khiến tôi ứa nước mắt vì những giai điệu buồn bã. Tôi thường buồn khi thấy lòng trống trải, nỗi buồn tôi cũng như dòng nước lũ chỉ cần có dịp là trào tuôn như suối nhấn chìm cõi lòng tôi. Tôi thích đánh son màu đỏ, nhất là khi ngồi trước máy tính viết văn. Đúng kiểu một nữ văn sĩ thời thượng. Nhưng tôi không biết uống đến một ngụm rượu.
Có thể tôi sẽ tập uống trong nay mai hoặc có thể không bao giờ đụng đến một giọt. Tôi nghĩ rằng tôi là con người khó biết được điều gì sẽ xảy ra. Cũng như đừng ai lo cho tôi phải yêu ai, thuộc về ai, họ có biết khi yêu, tôi sẽ trở thành ai không? Thiên thần hay quỷ dữ. Mà tôi thường điên cuồng khi nhớ thương và dằn vặt. Dĩ nhiên sự bộc lộ của tôi không nhiều mà tôi thường ủ nóng xúc cảm. Điên cuồng xúc cảm cũng là một trạng thái khó tả.
Đúng lúc tôi đang nghển cổ nghe bản Woman in love thì một người đàn ông tiến đến tôi từ phía sau, hình như anh ta chạm vào lưng tôi. Rồi ngồi kế bên tôi, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ cổ áo, rất tinh tế. Chúng tôi hỏi han qua loa vài câu và không quên trao đổi số điện thoại. Tôi thường không khó khăn trong việc trao đổi số điện thoại, nói chung là tùy theo cảm hứng.
Chỉ có điều tôi có nghe điện thoại của bất kì một số máy lạ hay không lại là một chuyện. Tôi mới biết anh là kiến trúc sư Lâm. Tôi nói rằng tôi không hiểu mấy về kiến trúc. Anh nói rồi anh sẽ giúp tôi. Anh hỏi tôi làm nghề gì. Tôi không nói gì chỉ mỉm cười. Nếu tôi vào bar một mình thế này, trang điểm rất kĩ thế này liệu anh có nghĩ tôi là nhà văn không? Nghe hết bản Foolish Beat tôi muốn về.
Em không thể khóc thêm lần nào nữa, em không thể yêu thêm lần nữa…
Trời rất nhiều sao và không phải là quá muộn, nhưng tôi quyết định trở về, từ chối đưa tiễn, tôi gọi một chiếc taxi cho mình. Thời gian này tôi thường xuyên phải trèo tường kí túc xá vì đi chơi về muộn và chịu bao điều tiếng, cho đến khi tôi nghĩ mình cần phải ra ngoài sống cho thoải mái. Tôi cũng không cho người đàn ông đó tiễn tôi về.
Biết làm gì bây giờ? Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc viết.
Tôi đưa mình vào tình thế khó xử, với một kẻ thích giản đơn mọi chuyện nhưng đã suy nghĩ rồi thì còn có thể giản đơn được hay không? Không ham muốn giàu sang, tiếng tăm ở nơi này thì muốn gì mà đâm đầu vào viết cho cực thân. Nhưng tại sao tại sao chứ? Khi ngửa cổ nhìn lên bầu trời xanh lơ dịu dàng kia lại nảy ra bao ý tưởng rực rỡ như tia nắng lấp lóa sau cơn mưa mùa hè. Ích gì chạy trốn đam mê, nếu tôi đã không kịp đam mê một người yêu, thì viết sẽ là đam mê cuối cùng của cuộc đời tôi.
Cho đến khi cuốn sách thứ ba của tôi đã được in và bán khá chạy. Tôi vẫn chưa thỏa nguyện, nếu chăm chỉ tôi đã làm được nhiều hơn thế. Nhưng tôi lại ham chơi. Tôi thích đi loăng quăng đâu đó mặc những chiếc váy dài và làm điệu với bất kì ai, tất nhiên là tùy theo cảm hứng. Và rồi tôi chỉ biết háo hức đợi mùa hè đến để được đi biển. Tôi đã mua hai bộ bikini màu đen. Dù tôi biết mình gầy trơ xương. Nhưng An nói rằng chúng tôi cần phải mặc bikini. Tôi đồng ý và không bỏ sót cơ hội nào để thể hiện sự gợi cảm của mình, ngực tôi trắng và tóc dài, nói chung là tôi bất cần đến những chi tiết khác trên cơ thể. Hằng ngày tôi luôn nhận được những lời khen từ phía những người đàn ông, có thể họ lấy lòng tôi. Nhưng quan trọng là tôi muốn.
Những cơn bão đầu mùa hè ập đến cuốn theo rất nhiều bụi, tôi nằm lì trên giường cả ngày chẳng suy tính gì thêm, đầu đau nhức thảm hại, cảm giác đáng sợ nhất là khi nhìn máy tính và tưởng tượng rằng mình phải ngồi lì đó mà gõ chữ khiến tôi phát chán. Tôi muốn vận động trí não hơn, muốn nghĩ ra ý tưởng gì đó và muốn tung tẩy trong cơn bão.
Những cơn bão từ đâu tới? Tôi nghĩ mãi không ra, tôi phát cuồng vì muốn đi đâu đó. Đúng lúc đó thì Lâm nhắn tin cho tôi. “Anh đang ngồi ở một nơi rất bão…”
Thì ra Lâm đang ngồi ở tầng mười ba của một quán cà phê. Tôi biết nơi đó, ai đã đưa tôi lên đó thì tôi không nhớ, đối với một cô gái độc thân như tôi, quá nhiều cuộc hẹn hò đồng nghĩa với việc tôi không sao nhớ hết được, người nào đọng lại trong tâm trí tôi là một việc cực khó. Hôn lại là một nhẽ. Tôi rất thích ôm ấp và hôn.
Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 7) - 2
Làm thế nào để em không nghĩ đến anh khi em đang viết?
Nực cười là một số người cho rằng tôi sẽ mãi không quên họ. Nhưng tôi chỉ nhớ đến Kỳ. Tôi nhớ trong thời gian chờ đợi in ấn những cuốn sách của mình, khi tôi tiêu đến đồng xu cuối cùng cho việc mua sắm mĩ phẩm, áo váy thì Kỳ là người mang từng hộp cơm về cho tôi ăn hằng ngày và tôi chưa bao giờ bị bỏ đói. Cũng có lúc tôi tận tụy nấu nướng và chăm sóc anh như một người vợ, đến mức chúng tôi vẽ ra đủ kiểu cho một gia đình không bao giờ có thật sau này. Về sau, sự bừa bãi của cả hai đã không đưa đến một kết thúc tốt đẹp nào, chỉ khiến chúng tôi phát ớn khi nhìn thấy nhau thậm chí một tuần liền tôi và Kỳ không hôn nhau. Nhưng cũng có khi cảm thấy không thể thiếu.
Tôi vẫn nhớ những mail tôi viết cho Kỳ khi anh về nhà – quê anh ở Hà Nam – lời lẽ văn chương ướt át nhưng Kỳ tỏ ra rất thích thú, anh biết ơn bằng việc mua rất nhiều đồ ăn cho tôi vì tôi vốn háu ăn và thi thoảng chúng tôi cùng ăn bánh mì, uống ca cao nóng và đọc lại những mail ấy.
Làm thế nào để em không nghĩ đến anh khi em đang viết? Làm thế nào để em không nhớ anh khi ở bên cạnh bất kì ai đó. Tình yêu khiến em chẳng yên ổn phút nào.
Luôn nhớ anh với nỗi nhớ sâu sắc.
Và thích trêu anh, nhìn thấy anh cười, mãi mãi những khoảnh khắc... KK
Tôi thường kí tên như thế, hai chữ K cạnh nhau. Luôn luôn thế. Suốt thời gian đó tôi đã không có người đàn ông nào ngoài Kỳ xen ngang. Nhưng Kỳ thì có, một vài vụ bê bối của anh với một số cô gái anh quen trong diễn đàn trên mạng nào đó. Khi tôi đi vắng, thậm chí anh đã rủ họ về ngủ cùng. Giữa chúng tôi bắt đầu xảy ra cãi cọ, ghen tuông. Tôi nổi điên và bản tính vốn ích kỉ, thù dai, không chấp nhận chuyện chia sẻ. Nhưng anh luôn giữ tôi ở lại, mỗi lần anh nắm tay tôi xin thề, anh sẽ không bao giờ lặp lại điều đó nữa, là mỗi lần tôi mủi lòng.
Hễ ngước lên nhìn giọt nước mắt lấp lánh trên mắt anh, lại khiến cõi lòng tôi tan chảy.
Ngồi lặng lẽ nhìn cái bóng của người đàn ông hắt lên cửa kính. Vài giọt mưa lạnh buốt rơi xuống vai tôi. Lâm nói rằng chúng tôi không thể ngồi mãi ở ngoài sân thượng thế này, đúng lúc tôi cảm thấy bừng bừng vì sốt. Người đàn ông mới quen, chẳng mấy ý nghĩa gì kéo tôi vào gian trong, không có một ai, không có ai đi uống cà phê trong lúc trời gió bão thế này, tôi bắt đầu châm thuốc và quan sát Lâm. Lâm tỏ ra rất chăm chú trong việc ngắm tôi. Còn tôi thi thoảng nhìn anh từ cổ. Anh khá đẹp trai và bí ẩn. Tự nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ liệu tôi có làm cho anh thích thú hay không?
Ngồi buồn chúng tôi chơi cờ ca rô. Anh có những nước cờ hiểm hóc khiến tôi thua hoài. Tôi hỏi anh về thời sinh viên, anh kể một vài kỉ niệm đẹp nơi trường kiến trúc mà anh đã học. Trời sẩm tối, ngớt mưa, anh rủ tôi đi ăn. Chúng tôi gọi taxi, nói chuyện luyên thuyên và ghé vào một quán phở bình dân. Tự nhiên tôi rất thèm ăn phở.
Sau đó anh hỏi tôi: “Em ở đâu?”.
Tôi buột miệng: “Em ở kí túc xá”.
“Em là sinh viên à?”
Tôi gật đầu rồi tạm biệt Lâm ở ngay quán phở, tự nhiên không muốn anh biết thêm bất kì điều gì về tôi nữa. Có lẽ Lâm sẽ ấn tượng với mái tóc rối bù, chiếc váy lụa hơi nhàu và cái hất đầu rất cương quyết của tôi.
Tôi bị ốm ngay sau khi chuyển nhà ra ngoài. Căn hộ tôi thuê nằm trên tầng năm, nhìn ra một cái hồ đủ lãng mạn để mỗi sáng thức dậy tôi có thể chạy ra đón nắng. Tôi muốn mình tự do sống và viết ở đây ít nhất là đến lúc hoàn thành cuốn tiểu thuyết tình ái với cái tên rất hấp dẫn Mùa hè cháy bỏng.
Khi một mình là khi hồi ức quẫy đạp, đêm đêm tôi nôn nao nhớ Kỳ, không cách nào cưỡng được, có hôm tôi làm thơ tặng anh, dù tôi nghĩ rằng anh đã quên mình.
Có thể là tôi đã từng rất đau khổ mà không thốt lên lời. Tôi nhớ sự cô đơn anh đem đến cho tôi nhưng được lấp đầy ngay sau đó bằng hoan lạc. Anh vừa muốn gắn kết cuộc đời tôi với cuộc đời anh vừa sợ hãi, nghi ngại hạnh phúc, tình yêu. Anh không tin vào sự vĩnh cửu. Anh chỉ là người đàn ông yếu đuối. Trước anh, tôi luôn luôn mỏi mệt.
Đúng lúc ấy Lâm đeo đuổi tôi.
Anh nhắn tin cho tôi hằng đêm và muốn biết về tôi nhiều hơn. Sau đó tôi hẹn anh đến nhà tôi chơi. Lâm tỏ ra rất hào hứng. Tôi hẹn anh tối Chủ nhật, khi đến anh mang rất nhiều cam, anh nói là cam tốt cho sức khỏe của tôi.
Căn phòng tôi ở dĩ nhiên chẳng có vật dụng gì giá trị, vì tôi tiêu xài hoang phí và không tiết kiệm mua cho mình bất kì cái gì. Chỉ có sách nằm ngổn ngang trên giá, trên giường và khắp nơi, tôi không sắp xếp theo trật tự nào. Lâm nhặt từng cuốn sách cho tôi, xếp lại ngay ngắn. Anh dừng lại rất lâu ở tập truyện ngắn mới ra của tôi và hỏi: “Em thích đọc tác giả này?”.
Tôi lắc đầu.
“Vậy sao em lại mua nó?” Lâm nhíu mày.
“Vì đó là những cuốn sách của em. Em đã viết.”
Tôi tỉnh bơ và vắt nửa quả cam vào ly. Từ lúc nào, Lâm nhoài người đến và ôm lấy tôi rất chặt. Tôi lọt thỏm trong vòng tay anh, và anh ghé sát miệng vào tai tôi: “Em thật tuyệt”. Tôi không hiểu sao anh có thể tin người như thế, anh không hề nghĩ rằng tôi nói dối anh. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Chúng tôi hôn nhau chầm chậm, dịu dàng, tôi bắt đầu thấy mình có xúc cảm khi anh đưa tay chạm lên mắt tôi. “Anh thích em, rất thích.” Giọng nói của anh ngọt ngào khiến tôi hơi chao đảo. Chúng tôi nằm xuống sàn nhà, hôn nhau rất lâu, sau đó Lâm đếm những cánh hoa hồng tàn vương vãi dưới chân tôi.
Mỗi người tình như một ly rượu đắng.
Tôi duỗi dài chân và cảm nhận thân thể Lâm trên thân thể mình nóng bỏng. Lời thầm thì lạ xa và mơn trớn. Tôi có nhất thiết phải có một người đàn ông bên mình như thế này hay không?
Tôi hỏi Lâm: “Anh đã từng yêu ai đến mức có thể chết vì người đó chưa?”. Anh nói rằng, anh đang chờ mong một tình yêu như thế! Còn em? Tôi im lặng. Điều gì xảy ra với em thế? Tôi đi ra ban công, gió rất nhiều và mơ hồ bốn phía như tâm hồn tôi đã trầy xước vì yêu, nhưng nỗi buồn của tôi trong veo và tinh khiết. Lâm nhìn tôi từ bóng tối, mắt anh cháy sáng như hai đốm lửa và tôi quay đầu lại, thấy niềm hi vọng cuối cùng của mình đang được thắp lên trong đó. Tôi đi đến, ngã vào vòng tay anh, nhưng lạ thay giữa ngọt ngào tuôn chảy nơi trái tim đầy nhục cảm, tôi cảm nhận đôi bàn tay Kỳ đang bấu chặt lấy mình.
Tháng Năm. Tôi và Lâm sánh đôi đi trên phố, vừa đi vừa hát nghêu ngao. Lâm luôn nuông chiều sự bé bỏng hay vòi vĩnh của tôi. Thi thoảng tôi trở nên cáu gắt và anh thường là người xoa dịu. Đúng lúc Lâm có một tuần phải đi khỏi thành phố. Tôi thi thoảng gửi mail cho anh: “Lâm, anh nhớ bảo trọng nhé”. Tuyệt nhiên không có mấy lời lẽ yêu đương thắm thiết trong đó. Lâm gọi điện hằng ngày cho tôi, dặn tôi chăm đến lớp và không nên thức khuya. Dù anh rất mong đọc những cuốn sách mới của tôi.
Biết ơn anh nhưng vốn dĩ tôi là kẻ đa tình, hoặc sau cơn khao khát giằng xé, chẳng cần phải kiêu hãnh nguỵ trang, tối thứ Sáu tôi mua rất nhiều hoa đến nhà Kỳ. Đã gần một tháng sau đêm mưa tôi rời khỏi căn phòng đầy tranh của anh. Tôi mở cửa thấy Kỳ đang vẽ, anh quay ra nhìn tôi, tôi biết mình hồi phục sau trận ốm thật là xinh đẹp. Tôi biết anh còn mê mẩn tôi, dù anh có thể đang thuộc về ai khác.
“Anh biết em đã có người đàn ông khác.”
“Sao em lại đến đây?”
Tôi chẳng nói gì, tâm tư bấn loạn.
“Em đừng thương hại anh nữa!”
Tôi kiễng chân hôn lên mắt Kỳ.
“Việc gì phải thế chứ? Làm sao em có thể quên. Cho dù anh lúc nào cũng thế và không bao giờ thay đổi!”
“Không có hạnh phúc gì cho em… Không có gì…”
Kỳ run rẩy ôm ấp tôi vào lòng, tôi nhìn thấy khóe mắt anh trũng sâu, thân thể tiều tụy vì thức khuya và vì rượu, những cuộc chơi, những cuộc tình, lạ lùng thay anh còn có thể sống mãi như thế.
Chúng tôi ghé sát hai làn môi nóng ẩm, dày vò âu yếm, như chúng tôi đã từng cùng nhau chung sống nếm trải yêu đương, khát thèm dục vọng và mơ mộng…
Và đó cũng là đêm cuối cùng. Chúng ta sẽ chấm dứt cuộc tình này, tại đây, dù đêm qua chúng ta đã nhấn chìm nhau. Như em đã nói cùng anh, tất cả mọi điều đều đơn giản.
Trong đêm thâu em là cánh bướm ủ rũ sau hoan lạc, em chỉ là một cánh bướm rã nát vì cô đơn sầu khổ, sao em không thể làm ấm mình, hoặc anh có thể làm ấm em bằng tay anh, bằng môi anh, toàn bộ thân thể, làn da anh, giữa em và anh sao lại chỉ là một sự ngăn cách.
Kỳ níu lấy tay tôi, những ngón tay lạnh băng của một người đã chết. “Em biết không, tôi yêu em, thực sự yêu sau bao ngày qua, sự ghẻ lạnh của tôi chẳng nói lên điều gì cả.”
Sau đó một vài lần tôi gặp lại Kỳ ở đâu đó, chúng tôi hờ hững bước qua nhau.
Người ta, có thể làm tình và có thể coi nhau như người xa lạ.
Một ngày không lâu sau, ai đó đã báo cho tôi tin về cái chết của Kỳ. Anh uống thuốc ngủ tự tử. Tôi không tin, những ngón tay lạnh băng của anh ngày nào trở lại bấu chặt lấy ngực tôi buốt nhói.
Tôi tìm đến bệnh viện, rất nhiều cô gái trẻ đứng vây quanh anh. Giữa đám đông tôi nhìn anh lần cuối, mặt anh trắng bệch như sáp, đã chẳng thể nói cùng nhau thêm một điều gì. Anh đã chết, nhưng tình yêu trong tôi lại thêm một lần sống dậy.
Suốt những ngày sau đó tôi không ngủ, không ăn gì. Tôi luôn mơ đến Kỳ. Trong bóng tối hoang mang tôi mơ thấy anh vẽ tranh cho tôi, mơ thấy anh sững sờ nhìn tôi, ghì chặt nhau trong tay chẳng rời xa, sự ích kỉ và kiêu hãnh của tôi đã giúp được gì cho anh? Ngoài một sự chết.
Nhưng em còn có thể làm được gì. Ngoài sự hiến dâng?
Anh, thực ra đã tìm kiếm điều gì hơn thế trong khoảng không gian bao la này? Nếu không phải là tình yêu của em.
Ai đó cũng đã kể lại với tôi, trong ví của Kỳ còn cất giữ duy nhất tấm hình tôi. Anh đã cắt ra từ cuốn sách.
Có phải khi tim của ai đó ngừng đập, cũng kéo theo cái chết của một người khác nữa không?
Tôi thú nhận với Lâm – người đàn ông Hoàn Hảo: Xin lỗi, em đã yêu, thực sự yêu một người đàn ông khác. Dù tôi biết có thể anh sẽ không bao giờ đến bên tôi nữa.
Đó là mùa hè năm 2006, và sau đó, tôi đã đi Nha Trang cùng vợ chồng An, bỏ lại sau lưng cuộc tình vô vọng.

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 6)

Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 6) - 1Người tình Đài Loan
Sài Gòn những đêm hoa đăng, tuổi thanh xuân của tôi đã vĩnh viễn ở lại đó.
Tôi hai mươi tư tuổi mong manh như giọt nước, vừa cô đơn vừa đầy phiền muộn nhìn mùa xuân tàn lụi trên từng cánh mai vàng. Yên chở tôi đi ngang qua Hồ Con Rùa, rủ tôi vào quán cà phê Gió Bấc, chúng tôi chọn một chỗ ngồi vốn chỉ dành cho đôi tình nhân và yêu cầu người phục vụ thắp nến, tôi thường nhìn nến cháy rất lâu, ước muốn mình cũng như ngọn nến cháy kiệt cùng thân mình cho ánh sáng dù một lần thôi. Nhưng liệu tôi có đủ dũng khí hay không?
Yên hơn tôi một tuổi, là người bạn thân quý báu của cuộc đời tôi. Về sau tôi vẫn thích chơi với những cô gái hơn tôi một tuổi. Yên ít khi cười, gương mặt nhiều tàn 
nhang và giọng nói dịu dàng không tưởng nổi. Tôi yêu sự dịu dàng nơi Yên. Chúng tôi nắm tay nhau, quyến luyến khi Yên sắp phải đi xa một thời gian tìm lại người tình Đài Loan. Hai người đang yêu nhau say đắm thì anh ta biến mất. Ai đó nói với Yên là anh ta đã quay về Đài Bắc. Yên gục đầu trên vai tôi, tôi thấy vai mình âm ẩm nước. Yên vẫn thường hay khóc vì xa cách người tình. Tôi vỗ về Yên đừng buồn nữa, đừng tin vào sự vĩnh cửu trong cuộc đời, đừng tin vào những lời hứa hẹn nữa. Đừng tin nhé. Yên và tôi ôm lấy nhau. Yên nói hãy đợi Yên trở về, sớm thôi.
Cuối cùng, chỉ có Yên là người đón tôi ở sân ga, khi tôi chán gia đình, chán trường đại học, bỏ nhà mà đi. Tôi rời bỏ thành phố nhỏ, nơi có gia đình tôi, bỏ lại hết mà chẳng hối tiếc điều gì. Không một lời hỏi han dằn vặt, Yên nấu cho tôi ăn, đưa tôi đi chơi, hằng tháng trích tiền lương cho tôi tiêu vặt, kiếm hợp đồng sách cho tôi dịch. Yên chẳng bao giờ làm gì khiến tôi bị tổn thương.
Khi bơ vơ nhất, luôn có bàn tay ai đó chìa ra đỡ lấy tôi. Tựa như một phép nhiệm màu.
Căn hộ chung cư của Yên nằm trên tầng bốn, rất nhiều gió lùa vào cửa sổ. Tôi và Yên hay đứng ở ban công đếm sao. Những vì sao xa xôi huyền hoặc giữa nền trời xanh thăm thẳm, tự hỏi cuộc đời chúng tôi sẽ đi đâu về đâu, đâu là hạnh phúc. Đến khi tôi buồn ngủ mắt díu lại, tôi vào ngủ trước vẫn thấy Yên đứng đó nghển cổ lên trời mà hát. Nửa đêm tỉnh giấc, tôi không thấy Yên đâu, quờ tay mãi sang bên cạnh chỉ thấy khoảng trống lạnh ngắt. Yên rất hay biến mất trong đêm, sáng trở về rón rén thu dọn đồ đạc để đi làm. Yên luôn nhẹ nhàng. Tôi dần dần quen với điều đó.
Tôi đã nhìn thấy người tình Đài Loan của Yên. Trong một lần anh đưa Yên về. Giữa bóng tối mờ nhạt, Phương (tên của anh ta) có gương mặt hơi lạnh lùng, nhìn tôi khá lâu và chào bằng tiếng Việt không dấu. Tôi mỉm cười quay đi, khi Yên kiễng chân hôn lên môi Phương.
Yên nói với tôi là Yên rất yêu Phương, chưa có người đàn ông nào khiến Yên yêu nhiều đến thế.
“Cậu có biết cảm giác được yêu thế nào không?” Tôi mỉm cười, tôi đã yêu, hoặc đã từng cảm mến, nhưng tôi không sao nhớ nổi gương mặt của người đàn ông nào.
 Đôi khi tôi mường tượng cảm giác bàn tay ai đó chạm lên ngực mình, xoa nhè nhẹ, mơn trớn khiến tôi hân hoan, hãi sợ, nhưng rồi cảm giác ấy ngay lập tức chìm đi, chìm đi, tôi đã lãng quên những cảm xúc ấy, đi qua, đi qua. Tôi đã yêu không đam mê dục vọng.
Tôi tuổi hai mươi tư kiêu hãnh, trinh nguyên và nhu mì như Gió.
Yên nói, dù có phải mòn gót khắp Đài Bắc để tìm được Phương, Yên cũng cam lòng. Tôi nhìn bóng Yên hút dần, chấm áo màu đỏ khuất xa tầm mắt như đốm nắng. Yên đi rồi, trong đêm tối tôi sa vào trầm cảm, chẳng biết làm gì, thành phố này tôi chẳng quen ai, chỉ một mình, tôi đặt lên đặt xuống tấm thẻ tài khoản ngân hàng mà Yên để lại cho tôi tiêu xài trong những ngày Yên đi vắng. Nghĩ mãi rồi tôi quyết định viết cho mẹ một lá thư, trong đó tôi nói vắn tắt, mong mẹ tha thứ cho tội lỗi của tôi, rằng tôi đang rất yên ổn và khỏe mạnh ở một nơi xa, nhưng tôi đang cần sự giúp đỡ của mẹ. Để chắc ăn, tôi ghi hai lần số tài khoản ngân hàng của tôi ở mặt trước và mặt sau tờ giấy và tuyệt nhiên không ghi lại thông tin gì thêm về tôi cho mẹ.
Tôi biết bản tính mẹ nhân hậu tuyệt vời sẽ chẳng đời nào từ chối tôi. Quả nhiên, mẹ đã gửi cho tôi một số tiền kha khá. Khi nỗi lo lắng về tiền bạc đã được giải quyết, tôi đi ra chợ, kiếm một con mèo ú về làm bạn. Tôi đặt tên nó là Gật Gù. Gật Gù kêu khóc cả ngày khiến tôi nổi điên, tôi đi siêu thị mua cá hộp mang về dỗ dành, mãi ba ngày sau nó mới chịu im đi và bắt đầu mon men lại gần dụi vào đùi tôi. Hằng ngày tôi ôm Gật Gù và viết mail cho Yên, hỏi thăm tin tức Yên ra sao, bao giờ trở về nhà nhưng hình như Yên đã không kiểm tra hộp thư điện tử.
Tôi trống rỗng, gầy mòn và ngẫm thấy cuộc đời sao mà vô nghĩa. Hoang mang chán ghét vô cùng. Nhất là khi thành phố đang vào mùa mưa. Mưa rất to, đọng lại từng màn hơi nước mờ ảo trên cửa sổ, tôi áp mặt vào kính nhìn thấy những dòng sông bé chảy xuống đôi môi mình cuốn trôi đi hết thảy những khát khao, ước vọng của cuộc đời, tôi và Gật Gù bé bỏng, nào có khác gì nhau. Ăn, ngủ và nằm chơi. Chẳng thiết làm gì. Vậy mà tôi vẫn luôn mơ mộng mình sẽ trở thành một nữ văn sĩ.
Lười nhác khiến tôi bỏ dở cuốn sách đang dịch dở, chỉ thích nằm trong chăn nghe nhạc vào đêm mưa, đêm nào cũng mưa. Sài Gòn đang vào mùa mưa. Không gian đặc quánh, hơi ẩm xông lên bốn phía quyện với mùi hoa hồng tàn. Không ai bên cạnh, tôi lại miên man nhớ về gia đình mình, tôi nhớ đến cha tôi quyền uy ít nói, chẳng bao giờ có mặt vào những bữa cơm, nhớ em trai tôi ngoan ngoãn và tẻ nhạt như hột cơm nguội, nhớ bữa cơm nóng của mẹ không bao giờ thiếu món ăn tôi yêu thích. Vậy mà tôi lại rời xa, tìm kiếm tuổi thanh xuân, tôi đi tìm tuổi thanh xuân của tôi, nó đã đến chưa, hay đã lùi xa mãi.
Đài Bắc giờ này có mưa không?
Tiếng gõ cửa ngoài kia vang lên. Gật Gù giật mình, tôi cũng giật mình. Tưởng như mơ, rồi tiếng gõ ấy lại vang lên. Yên về rồi, phải không? Tôi váy ngủ xộc xệch chạy ra mở cửa, ngước nhìn bóng người ướt sũng trước mặt ngỡ ngàng. Người tình Đài Loan của Yên. Sao anh lại ở đây?
Phương hỏi Yên có nhà không? Tôi dựa lưng vào cánh cửa nói Yên đã đi tìm anh hai tuần nay rồi. Phương thở dài. Người đàn ông này khi thở dài gương mặt rất khó quên. “Anh biết rằng Yên sẽ đi, nhưng không ngờ cô ấy đi xa đến thế?”
“Tại sao thế? Tại sao anh biến mất?” Tôi gặng hỏi Phương.
Phương chậm chạp: “Vì anh không còn yêu Yên nữa!”.
Mưa ngày một to, cánh cửa sổ đập thình thịch. Tình thế khiến Phương không thể về. Tôi pha cà phê cho Phương, chúng tôi không muốn nói nhiều thêm, chỉ biết uống cà phê rất nhiều. Chưa bao giờ trước mặt tôi, một người đàn ông xa lạ lại mang đến cảm giác cô đơn nhiều đến thế.
Lạ thay, mắt Phương to và sâu thẳm lạ kì. Tôi muốn biết vì sao người đàn ông này khiến bạn tôi phải lặn lội kiếm tìm. Tôi muốn biết sức hấp dẫn của anh, điều đó chưa bao giờ thôi thúc tôi đến thế.
Chúng tôi chỉ nhìn nhau trong bóng tối và im lặng.
 Tôi nói rằng tôi muốn nằm nghỉ. Phương nói rằng: “Em có thể làm điều em muốn. Tôi sẽ ngồi đây cho đến khi nào hết mưa”. Tôi nói nếu mỏi lưng anh có thể nằm cạnh tôi và kịp thấy mình trơ trẽn quá.
Phương đồng ý. Anh cởi áo sơ mi và nằm cạnh tôi. Tôi ngửi thấy mùi Hugo Boss từ cổ anh. Tôi hỏi:
“Anh thích sự nồng ấm phải không?”
“Đúng thế!” Phương trả lời tôi rất tự tin.
Bỗng dưng tôi cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt, Phương biết rằng tôi đang run rẩy, chúng tôi quay mặt qua nhau. Phương thầm thì:
“Anh có thể ôm em không?”
Tôi gật gật đầu, không nói gì. Tôi thấy mình chạm vào ngực anh, tim đập mạnh. Cánh tay anh êm ái kéo nhẹ tôi về phía anh. Tôi thấy mình bay lên, lơ lửng muốn chạm đất mà không xong. Phương vỗ về tấm lưng tôi khiến tôi cảm động ngước mắt nhìn anh. Chỉ cần thế, Phương hôn lên môi tôi, dịu dàng mãnh liệt và gắn kết hơn khiến tôi không cưỡng nổi. “Anh yêu em, yêu ngay từ khi anh trông thấy em.”Phương vừa thì thào vừa hôn tôi nhiều, rất nhiều. Anh di chuyển rất nhanh, chạm môi lên từng ngón chân của tôi, tôi vẫn thấy cô đơn; khi anh hôn lên đùi tôi, tôi vẫn thấy mình lẻ loi muốn khóc.
Toàn thân tôi nở bung như những cánh hoa rã rời vì hoan lạc và tôi bật khóc khi nhụy hoa ứa máu. Máu chảy rất nhiều, hòa vào dòng máu người đàn ông Đài Loan, tôi đã hết cô đơn khi linh hồn tôi hòa lẫn linh hồn anh.
Mưa vẫn rơi, sao mà buồn. Đau quá. Sao tôi tội lỗi thế này.
Buổi sáng. Phương đi rồi. Hôm qua anh nói anh yêu tôi. Hôm nay anh đi rồi.
Tôi bật máy tính nhận mail của Yên, bức mail duy nhất từ ngày Yên đi, Yên nói rằng Yên rất mệt mỏi, dù cố gắng đến mấy Yên cũng không thể tìm được Phương và sẽ sớm trở về nhà với tôi.
Tấm thảm đỏ rã nát, nhưng cuốn sách dịch dở và những bông hoa hồng trắng rơi rụng lả tả ngoài ban công. Tôi thu dọn lại chúng, xếp vào va li đồ đạc của mình, chẳng có gì, chỉ có vài bộ váy cũ kĩ nhàu nát và tấm gương nhỏ, tôi soi mình vào đó, rất lâu, gương mặt phản bội đẫm nước mắt của tôi, không quên bế theo Gật Gù ra khỏi căn phòng của Yên.
Tôi đã không bao giờ gặp lại Yên nữa. Suốt đời…

Labels

Adult English affiliate Ảnh ẢNH FACEBOOK ẢNH HÀI ẢNH HOA ĐẸP ẢNH LÃNG MẠN ẢNH NGƯỜI MẪU ÁO DÀI Art + Design ẨM THỰC bag Bé tô màu BIKINI BLOGGER books Búp bê C CAPTCHA Cắm hoa Cắt may Chơi mà học CHUYỆN CỦA SAO Chuyện Lạ clip hot Coloring - Tô màu CUỘC SỐNG Doll domain DU LỊCH Đ Đan len Đất nặn cho bé Điện thoại - Tablet E Funny G GAME Gấp giấy Gấp hộp Gấp khăn - Trang trí món ăn Giầy - Dép Gifts Giới Tính GIỚI TRẺ NGÀY NAY Gói quà - gấp nơ Google GOOGLE ADSENSE FULL guest post H Hand made hat hiteach HOA HẬU HỌC TẬP home and garden hosting HOT GIRL INTERNET INTERNET PAYMENT Iseng joomla jQuery Kết hạt KHỎE & ĐẸP KIẾM TIỀN Kinh Nghiệm L LÀM ĐẸP Làm đồ chơi làm đồ chơi từ gỗ Làm hoa giấy Làm hoa vải Làm thiệp LƯU BÚT HỌC TRÒ M Magazine making flowers Mẫu móc MẸO HAY MMO MODEL N Nail art Nến trang trí Nghệ thuật NGƯỜI ĐẸP VÀ XE Nhà đẹp O Origrami Ôtô - xe máy P Painting - Vẽ Patchwork PHẦN MỀM Play and learn for baby plugin Q R recycling S Sách tiếng anh cho bé Sành điệu Sao SAO NGOẠI SAO ONLINE SAO VIỆT SEO SEO FULL slider STYLE T TÂM SỰ template Tết dây THẾ GIỚI NGƯỜI MẪU THẾ GIỚI THỨ 3 THỂ THAO Thêu THƠ TÌNH THỦ THUẬT THÚ VUI Thư giãn TIỂU THUYẾT TÌNH CẢM TIN HOT Tin Vip tips Tóc đẹp traffic TRANG ĐIỂM Trang trí Tri thức TRUYỆN NGẮN truyện quê Túi xinh tutorial blog VĂN PHÒNG vuivui808 weaving website WEDDING wordpress