Hiển thị các bài đăng có nhãn LƯU BÚT HỌC TRÒ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LƯU BÚT HỌC TRÒ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Mưa Thảo Cầm

Tác giả: Mường Mán


Những ngày thong thả mùa đông thay vì cuộn mình trong chăn, tôi thích ra đường thả mình cho ngọn gió bấc tha hồ cuốn đi. Những đứa bạn cũng thế. Đứa từ Vĩ Dạ qua, đứa từ Bến Ngự hay Tây Lộc tới. Điểm hẹn thường là quán cà phê Mệ Tôi trước Đại nội, quán chị Lợi sau lưng thư viện đại học, hoặc quán chị em cô Thanh Thanh đối diện bưu điện. Có khi đông vui chuyện trò rôm rả. Có lúc chờ mãi chẳng thấy mống nào. Một mình ngồi ngắm mưa bay chán lại đi, đi. Riêng buổi sáng chủ nhật hôm ấy tôi không sốt ruột chờ những thằng bạn văn nghệ mà chờ Thảo Cầm. 
Read more »

Mong Manh Một Nguyện Ước...

Tác giả: Văn Nhã Vịnh


Đêm. Hun hút và tĩnh mịch! Tắt neon. Căn phòng trở nên tối om. Vùi mình trong chăn, em nghe lòng băng giá. Trái tim nhỏ đã lạnh cóng bởi hơi lạnh thời gian. Chỉ riêng những giọt nước mắt vừa kịp rơi đẫm gối là còn nóng hổi. Tâm hồn em nặng nề, đôi mắt em thấy rõ tất cả. Mọi thứ hãy còn đó trong tâm trí em như chỉ mới vừa hôm qua. Em đã quên đi những thứ chẳng thể quên nhưng lại nhớ những gì không còn muốn nhớ. Giờ đây em thả mình trong buồn tủi và lạnh lẽo. Em không muốn tin rằng anh đã ra đi …
Read more »

Mưa Mặn

Tác giả: Dương Hải Hà


Nó ngồi bó gối trong quán tàu hũ đá. Chốc chốc lại ngước cặp mắt ươn ướt ngó ra bầu trời xám xịt sũng nước bên ngòai. Không biết sao mấy hôm nay trời hào phóng thế, cứ xối hết thác nước này đến thác nước khác xuống thành phố. Mà thành phố có bị cúp nước đâu kia chứ? Nó khuấy mạnh cốc tàu hũ, cảm thấy người gây gây như vừa ốm dậy. Ừ, thì nó cũng sắp ốm rồi đây. Nó vừa bị mất một chỗ dạy kèm rất "sộp". Nghĩ đến công cán đã bỏ ra một tháng trời, nó thấy tiêng tiếc, đôi lúc muốn trở lại nơi ấy để đòi người ta "sòng phẳng" với mình , nhưng nhớ đến cánh cổng sắt nặng trịch, thân hình hộ pháp và ánh mắt thèm thuồng soi mói như muốn phanh phui nó ra của lão gia chủ khiến nó rùng mình. Tim nó bỗng dưng nhói lên từng hồi khi nhớ đến hai cánh tay đầy lông lá, nùng nục mỡ, chắc như hai gọng kìm của lão gia chủ. Hôm ấy, nếu nó không chạy ra kịp thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nó thấy số phận sao mà cay nghiệt với nó thế? 
Read more »

Miền Không Thể Xóa

Tác giả: Hà Thương


Em tự hỏi mình rằng: "Liệu có bao giờ anh biết hối hận không nhỉ? Liệu có một lúc nào anh chợt nuối tiếc khi ta mất nhau?… "Đúng, chúng mình đã mất nhau ở lúc không hề đánh mất, lúc mà em ngỡ như đó chính là cái nền vững chắc cho mai sau. 
Read more »

Một Thoáng Qua Ði

Tác giả: Dung Sàigòn & Võ Hà Anh


Tôi gặp lại Hưng trong một tiệm bán Mỹ phẩm – Bazar ở thương xá Tax. Lúc đó tôi đang lui cui chọn một thỏi son mầu hoa đào. Mầu mà chồng tôi thường tỏ ý thích. Hưng đứng sát bên tôi gọi thật khẽ bên tai tôi, tôi mới ngẩng đầu lên. Hưng đứng đó thật xa lạ - thật người lớn. Tôi ngỡ ngàng trong một phút không ngờ đến.

- Vân lớn quá! 

Read more »

Một Thời Khó Quên

Tác giả: Huỳnh Minh Trâm


Đêm, mưa bụi vẫn đều đều không dứt. Ngoài khung cửa, ánh đèn khuya rọi vào làm cho đêm trở nên huyền hoặc... Trăng đã lên từ lâu, tất cả như chìm vào khoảng lặng. Có lẽ giờ này, mọi người đang mơ màng trong giấc ngủ say . Không biết Mi đã ngồi đây tự bao giờ, ngồi đếm những hạt mưa, để lắng nghe tiếng đêm đi vào lòng từng giọt, từng giọt buồn tê tái . Đã ba năm rồi, ba năm Mi thường ngồi đấy, bên khung cửa, chờ trăng lên rồi lặn, trăng khuyết rồi lại tròn... Nhưng không biết đến bao giờ Mi mới tìm lại được vầng trăng thuở ấy, cái thuở thật xa xăm... 
* * *

Read more »

Một Thời Ðể Nhớ

Tác giả: Lê Xuân Hoa


Tôi đứng lên, ngón chân khẽ di di trên nền đá hoa miệng lí nhí “Thưa thầy”. Thầy chậm rãi đưa ngón tay đẩy gọng kính lên, giọng mệt mỏi. “Thôi em về đi, tuần sau thi trả”. Tôi bước ra khỏi lớp, trôi tuột đi trong cơn mộng du, Hằng nắm chặt lấy bờ vai tôi “Có biết mùi thi lại thì mới là sinh viên chứ!”. “Thế à?”. Giọng Hằng thoảng qua “Mày ngồi đây nhé. Tao phải vào thi rồi”. 
Read more »

Một Mình

Tác giả: Nguyễn Thái Sơn


Em lớn dần, cái tuổi rất dễ tự ti và mủi lòng. Nhà vẫn nghèo; ba mất sớm, mẹ làm lụng một mình. Mẹ chỉ có hai tài sản quý giá nhất, đó là em và chiếc xe đạp.

Hôm thi cấp tỉnh, mẹ dậy sớm, gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỷ ấy đưa em đến nơi thi. Quanh quẩn, toàn xe máy ! Dường như tất cả nán lại cổ vũ tinh thần cho con em mình. Em ngẩng nhìn mẹ, giọng mẹ đượm buồn những đĩnh đạc: “Thôi, về đi mẹ!”. 

Read more »

Một Ngày Làm Nội Trợ

Tác giả: Dương Thúy Quỳnh


Tôi là đứa con gái có thể nói là... đoảng. Mẹ tôi vẫn hay bảo:

- Con gái gì mà đoảng thế thì sau này chỉ có mà ế thôi con ạ!

- Ừ, ừ ế càng tốt mẹ à, con chẳng muốn lấy chồng đâu, con muốn ở nhà với mẹ cơ – Tôi nũng nịu với mẹ.

- Thôi đi cô ạ! gớm, có ai muốn rước thì tôi cũng cho rước chứ cô như vậy mà ở nhà thì hôm nay anh này ghé, mai anh kia trêu, tôi cũng đau đầu lắm.

- Mẹ này nữa! - Tôi phụng phịu. 

Read more »

Một Chút Gì Để Nhớ...

Tác giả: Hoài Linh


Với anh, nó là một đứa con gái nhỏ bé, yếu đuối và rất đáng yêu. Giống như một bé gái, thường vòi vĩnh và nũng nịu. Chỉ có vậy!

Nó quen anh ngày nó chen lấn vào đám đông để xem kết quả thi đại học. Vòng tròn người dày đặc, nó chen chen lấn lấn mãi mới vào trong được. Một gã gầy gầy cao cao đang đứng trước mặt nó. Nó kéo anh ta: “Xem giùm tôi với! Số ký danh là... tên là...”. Anh ta cười và thông báo kết quả đậu. Nó nhảy cẩng lên và nắm lấy tay anh ta. Lúc giật mình nó hoảng hồn nhìn anh. May quá! Anh không để ý đến điều đó. 

Read more »

Một Cuộc Tình

Tác giả: Phan Khoa Nam


Ðôi khi, anh tự nhủ mình tất cả rồi sẽ qua, cũng sẽ nhạt nhòa theo năm tháng. Nhưng những buổi chiều thật buồn, anh một mình đạp xe qua những con phố quen, bỗng nhớ quay quắt đến em. Nhớ cuộc tình mà mình đã đi qua quá vội vàng. Rồi hối tiếc, ngậm ngùi, đắng cay... Giá như có một điều ước cho những cuộc tình đã chia xa...

Một ngày, anh đứng giữa bảng lảng sương trên cầu, nhìn phía xa xa mặt sông. Lòng trống rỗng mà tự hỏi mình nhớ gì ? Buổi chiều đất trời mọng ước sau bão, sau mưa và gió. Không biết bây giờ em đang làm gì ? Cuống quít với những cua ngoại ngữ, vi tính hay đang bận rộn với một đứa học trò ngu ngơ nào đó ? Không biết rồi em có rảnh rang phút giây nào để rồi chợt nhớ đến anh không? Nhớ đến cuộc tình ngày cũ mà lần cuối cùng trong lá thư cho anh, em đã viết một bài “Haiku” thật buồn: 

Read more »

Mắt Cười

Tác giả: Dương Khánh


Minh bảo “Anh yêu em”. Du giật mình thảng thốt trước câu tỏ tình ấy rồi cười “Em không tin đâu”. Minh hỏi “Như thế nào thì em tin?” Du không nói gì, lắc đầu và quay đi. Du cố nhìn sâu vào mắt Minh để tìm kiếm chút gì thật lòng trong câu nói ấy song cô cảm thấy thất bại. Mắt Minh nheo lại, cười cười một cách “đểu đểu” như thường lệ... Có thời Du từng thích cái nhìn ấy nhưng rồi lại khó chịu không kém, đành lảng đi chỗ khác. Quen nhau đã ba năm, chứng kiến nhiều cuộc tình chợt đến chợt đi như gió thoảng của Minh, Du không nghĩ có một lúc nào đó mình lại nghe ba từ này. Quanh Minh có nhiều cô gái sẵn lòng yêu anh nhưng Du thường nhìn thấy có màn sương mờ bao phủ trong đôi mắt đẹp ấy. Có lần Minh nói với Du “Chưa có người con gái nào khiến anh rung động thật sự. Em có tin không?” Lần ấy cô đã gật đầu, đầy dại khờ và ngốc nghếch - để bây giờ không đủ can đảm để gật tiếp lần thứ hai. 
Read more »

Mối Tình Đầu

Tác giả: Đỗ Hằng Nhi


Anh ạ, hôm nay trời đẹp lắm. Đầy sao và ánh trăng sáng ngời. Nhìn bầu trời mà môi em mằn mặn. Có phải đó là những giọt lệ khóc thầm cho mối duyên tình sớm tàn lụi?

Mình quen nhau như thế nào anh nhỉ? Đó là một đêm sinh nhật định mệnh đã ghép chặt cuộc đời của em với cuộc đời của người con trai dễ mến. Cũng vào đêm đó mà hình ảnh của anh làm tim em rung lên từng hồi, lạc nhịp mà từ trước đến giờ không bao giờ như vậy! Anh đã là thần tượng: hát hay, đàn giỏi, đôi môi quyến rũ và đôi mắt biết nói. Em đã yêu anh bằng tất cả những rung động đầu đời của con gái mới lớn, mới bắt đầu yêu. Còn anh một chàng trai đã nhuốm bụi phong trần, từng trải qua thời tuổi trẻ biết yêu. 

Read more »

Mùa Đông Đã Xa

Tác giả: Thái Ân


“ Khi còn là của mình thì thấy bình thường quá, để khi mất đi rồi lại thấy nuối tiếc, phải không?”.

Giọng buồn buồn và cái nhìn xa xăm của nhỏ bạn kéo em trở về miền ký ức đã chớm phủ bụi mờ. “Ngày xưa tao với L. cũng giống như mày với H…” Ngày xưa ư, nếu kể về câu chuyện của em ngày ấy, em đã có thể bắt đầu bằng hai chữa “ngày xưa” rồi sao? 

Read more »

Mảnh Vỡ Ký Ức

Tác giả: Lê Xuân Hoa


Hắn sững người lại trước bậc cửa. Choáng váng. Cái cảm giác hệt như lúc lãnh đủ cả một cú đấm vào mặt. Và sau đấy cơ hồ như đang rơi xuống vực sâu hun hút. Hắn không nhớ rõ hắn đã ở trong trạng thái phi trọng lượng ấy bao nhiêu lâu cho đến khi có một bàn tay đập lên vai:
- Vào nhà đi chứ!
Hắn “à” lên một tiếng rất to, dúi vào tay thằng bạn món quà được bọc trang trọng bằng giấy hoa sặc sỡ “Này của cậu” còn ánh mắt thì chăm chăm hướng về một phía. Phải! Hắn đã nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô không thay đổi là bao so với hai năm trước đây; vẫn dáng vẻ nhỏ bé, mềm mại và dịu hiền như một cọng cỏ. Bất giác hắn nghe lòng chùng xuống. Dư âm ngọt ngào còn đọng lại đầu môi. Phương Thảo! Ký ức của anh. 

Read more »

Mùa Hạ Cuối

Tác giả: Phương Thúy


Cây phượng ven đường đã cháy lên một màu rực lửa, báo hiệu một mùa hè nữa lại đến. Em đang lang thang như một người vô định trong khúc hát ngân vang da diết và tha thiết của những chú ve sầu ảo não. Một tháng nữa, em sẽ ra trường và cũng sẽ chẳng còn là cô sinh viên bé bỏng, thơ ngây của ngày nào. Khi ấy, tất cả sẽ lùi vào dĩ vãng. Dòng thời gian vô tình lướt qua như dòng người trên đường trôi qua em hờ hững và lạnh nhạt. 
Read more »

Mùa Vàng Hoa Cải

Tác giả: Lê Xuân Hoa


Chỉ một kỳ thi tốt nghiệp.
“Có một mùa hoa cải
Nắng vàng trong mê mải”. 

Em là con gái nhà quê, nhút nhát và tự ti. Miền quê của em nằm bên kia sông Đuống với những cách đồng hoa cải vàng mướt mát chảy dài chân đê. Ở cái mảnh đất nghèo khó “Chó ăn đá, gà ăn sỏi” ấy tuổi thơ của em đã đi qua trong trẻo, hồn nhiên. Nơi ấy cha em, ông nội em và cả cụ tổ nữa đã định cư và sinh sống. Lên Hà Nội theo học ngành Sư Phạm em chỉ mong ngày tốt nghiệp trở về quê làm cô giáo. Em sẽ dạy cho bọn trẻ trí thức của nhân loại.

Read more »

Mái Tóc

Tác giả: Ngô Giang Thanh Thụy


Tôi lên thư viện vào buổi trưa . Có lẽ vì mới vào năm học được vài tuần, bài vở ít nên thư viện vắng teo . Rải rác, chỉ vài người ngồi học. Hè vừa rồi, người ta có dịp tu bổ sửa sang, sắp xếp lại bàn ghế lại nên tôi khó lòng mà tìm ra được chổ của anh và tôi ngày xưa .
Gọi là "ngày xưa" như thế, chứ thật ra thì có xa xôi gì đâu . Ba tháng hè. Cũng là ba tháng tôi và anh chia tay . Nói "chia tay" thì quá đáng bởi vì tôi biết chắc rằng ra trường anh vẫn ở lại thành phố này làm việc. Và biết đâu trong một lần tình cờ nào đó tôi sẽ gặp lại anh, trên đường phố chẳng hạn. 

Read more »

Mùa Dông Lại Về

Tác giả: Đoàn Thạch Biền


Từ điển tiếng Việt, trang 250, định nghĩa Cơn dông : "Trận gió mạnh hay dữ dội kèm theo có chớp và sấm, thổi lúc trời oi bức, thường trước khi có mưa rào". Nhưng không có định nghĩa Con dông. Ðể bạn dễ hiểu, tôi xin định nghĩa theo một câu hát của trẻ em : "Kỳ dông là ông kỳ đà, kỳ đà là cha cắc ké, cắc ké là mẹ kỳ dông...".
Bạn đã hình dung ra con dông chưa ? Nếu chưa, tôi xin phép dài dòng giải thích tiếp. 

Read more »

Mai 15

Tác giả: Đoàn Thạch Biền


Năm ấy chúng tôi cùng học chung lớp 9. Mai giỏi văn, còn tôi giỏi đá banh bàn. Mai đã đứng nhất trường trong một kỳ thi văn có cả anh chị lớp 10, 11, 12 tham dự. Còn tôi, cũng đứng nhất trường trong các cuộc thi đá banh bàn với các anh lớp trên. Chúng tôi thân nhau không phải vì hai người đều "nhất". (Hai người nhất như hai đường tàu chạy song song biết đến bao giờ mới gặp nhau). Chúng tôi thân nhau vì gặp gỡ thường xuyên.
Mỗi ngày ngoài 4 giờ học chung trong lớp, tôi thường gặp Mai ở nhà của bạn ấy. Nhà Mai có cho thuê những bàn đá banh "ngon" nhất phố. Ðấy là lý do khiến tôi thường đến nhà Mai.

Một buổi chiều, không có đồng xu dính túi, tôi vẫn đến nhà Mai. Một phần vì "ghiền" xem đá banh bàn, một phần nghĩ sẽ "câu độ" em nào dại dột mời tôi thi đấu. 

Read more »

Labels

Adult English affiliate Ảnh ẢNH FACEBOOK ẢNH HÀI ẢNH HOA ĐẸP ẢNH LÃNG MẠN ẢNH NGƯỜI MẪU ÁO DÀI Art + Design ẨM THỰC bag Bé tô màu BIKINI BLOGGER books Búp bê C CAPTCHA Cắm hoa Cắt may Chơi mà học CHUYỆN CỦA SAO Chuyện Lạ clip hot Coloring - Tô màu CUỘC SỐNG Doll domain DU LỊCH Đ Đan len Đất nặn cho bé Điện thoại - Tablet E Funny G GAME Gấp giấy Gấp hộp Gấp khăn - Trang trí món ăn Giầy - Dép Gifts Giới Tính GIỚI TRẺ NGÀY NAY Gói quà - gấp nơ Google GOOGLE ADSENSE FULL guest post H Hand made hat hiteach HOA HẬU HỌC TẬP home and garden hosting HOT GIRL INTERNET INTERNET PAYMENT Iseng joomla jQuery Kết hạt KHỎE & ĐẸP KIẾM TIỀN Kinh Nghiệm L LÀM ĐẸP Làm đồ chơi làm đồ chơi từ gỗ Làm hoa giấy Làm hoa vải Làm thiệp LƯU BÚT HỌC TRÒ M Magazine making flowers Mẫu móc MẸO HAY MMO MODEL N Nail art Nến trang trí Nghệ thuật NGƯỜI ĐẸP VÀ XE Nhà đẹp O Origrami Ôtô - xe máy P Painting - Vẽ Patchwork PHẦN MỀM Play and learn for baby plugin Q R recycling S Sách tiếng anh cho bé Sành điệu Sao SAO NGOẠI SAO ONLINE SAO VIỆT SEO SEO FULL slider STYLE T TÂM SỰ template Tết dây THẾ GIỚI NGƯỜI MẪU THẾ GIỚI THỨ 3 THỂ THAO Thêu THƠ TÌNH THỦ THUẬT THÚ VUI Thư giãn TIỂU THUYẾT TÌNH CẢM TIN HOT Tin Vip tips Tóc đẹp traffic TRANG ĐIỂM Trang trí Tri thức TRUYỆN NGẮN truyện quê Túi xinh tutorial blog VĂN PHÒNG vuivui808 weaving website WEDDING wordpress